Archive for June, 2007

Đám cưới em!

June 19, 2007

Đám cưới em!

Hôm nay đám cưới của em
Họ hàng hang hốc đến xem rộn ràng
Đáng nhẽ pháo nổ đùng đoàng
Nhưng vì cấm pháo, cả làng im re

Tám giờ có 1 chiếc xe
Cắm đầy hoa hoét le te đi vào
Trẻ con bu tới ào ào
Đứa thì sờ lốp, đứa vào bóp phanh

Mẹ em la ó thất thanh
Tiên sư bố lũ trẻ ranh quê mùa
Bố em thấy thế nói đùa
Bà lên thành phố mới vừa mấy năm

Trang điểm thuê hết năm trăm
Đang từ đầu ngõ xăm xăm đi vào
Gặp ai cũng toét miệng chào
Thì ra éo biết đứa nào cô dâu

Chín giờ khách khứa đã bâu
Ồn ào náo nhiệt như trâu xổng chuồng
Cô dâu trang điểm trong buồng
Một lũ gái gú dựa tường đứng xem

Mười giờ đã thấy bem bem
Xe nhà chú rể màu kem, đi vào
Chú rể đáng mặt anh hào
Cao đúng mét rưỡi, đang chào bà con

Chủ hôn đứng dậy lon ton
Quát tháo inh ỏi như còn thanh niên
Hai họ chào hỏi liên miên
Cô dê chú rẩu thì đần mặt ra

Mong sao đám cưới qua loa
Để đêm hí hí, thế là xong phim
Bao năm mỏi gối đi tìm
Giờ coi như đã chết chìm cùng nhau

Chủ hôn nói một lúc lâu
Bỗng nhiên Mic tịt ( đầu dây bị chờn)
Chả biết làm cách nào hơn
Chủ hôn ngồi xuống kệ con bà mày

Bây giờ đến đoạn trao tay
Chú rể rút nhẫn mặt mày buồn thiu
Khách khứa thì líu tìu tìu
Đứa bảo 2 chỉ, đứa thì một cây

Cô dâu hỏi nhỏ : vàng tây?
Chú rể quắc mắt : tây thế éo nào?
Nhẫn anh mua ở Hàng Đào
Em an tâm nhớn, Thôi, vào thắp hương.

Cả 2 đứng trước hương đường
Cô dâu tranh thủ soi gương, vuốt đầu
Chú rể nét mặt âu sầu
Cắm đầu xuống vái, rất lâu, rồi chuồn

Cô dâu cũng có vẻ buồn
Nắm tay bà mẹ, lệ tuôn ầm ầm
Chú rể đóng cửa đánh rầm
Cô dâu giật thót, đâm đầu vào xe

Đến chiều đám cưới vắng hoe
Cô dâu gọi điện : đã về đến nơi
Bố em thở hắt một hơi
Thế là cục nợ có nơi rước rồi

<Bài này copy được thấy hay hay, mọi người đọc vui giải stress nha>

Advertisements

Một ngày buồn nữa

June 19, 2007
Em có hiểu anh không, anh yêu em biết nhường nào, sao em nỡ giận dỗi với anh như thế, em chẳng nên giận anh một cách không đáng như vậy. Tình yêu anh dành cho em là tất cả những gì tốt đẹp nhất, yêu quý nhất anh có để cho em, anh không thể chịu đựng được nếu cuộc sống này không có em.

Em có biết không, cả ngày hôm nay mặc dù không điện được cho em nhưng anh vẫn luôn nghĩ đến em, mỗi khi làm việc hình bóng em cứ như đang ở bên anh, anh yêu em nên không thể nào để mất em được.

Em đang làm gì lúc này đây? Em có nghĩ và nhớ tới anh không? Anh đang đau khổ vì nhiều điều lắm em biết không? Anh đang rất khó xử trong những tình huống như vậy, những tình huống mà em cứ bắt anh phải thực hiện những điều khó khăn, khó khăn không phải là do cuộc sống sinh tồn, do tranh cướp hay những gì hiện hữu tạo ra. Những khó khăn mà vô hình và cảm tính!

Anh yêu em nhiều, anh đang nhớ giọng nói, tiếng cười, cả tiếng cao giọng của em, tiếng nói mang đầy sự yêu thương hờn dỗi, anh yêu từng cử chỉ điệu bộ của em. Em có biết anh rất khổ khi em bị như thế, điều mà anh không bao giờ mong em gặp phải.

Em hiểu anh nhé, anh luôn luôn yêu em, có lẽ cả đời này tình yêu mà anh có chỉ dành riêng cho em thôi!

Mỗi khi em buồn là anh cũng buồn lắm, anh chỉ mong mang lại cho em hạnh phúc, vui vẻ!
Anh muốn mỗi ngày về em đón anh ở cửa, em sà vào lòng anh, anh sẽ ôm trọn vòng eo của em.
Anh sẽ cùng em làm mọi công việc gia đình, chúng ta sẽ làm những việc chuẩn bị cho tương lai, cho đứa con của đôi ta, cho một cuộc sống gia đình đầm ấm hạnh phúc.
Anh sẽ chăm sóc em từng ngày từng giờ, anh sẽ giữ mãi sắc đẹp và tuổi thanh xuân cho em

Anh cứ nghĩ đến ngày đó là anh thấy rất vui, và mỗi khi ở bên em là anh đã thấy sự mệt mỏi của cuộc sống dường nhưng không còn nữa, trong ánh mắt anh lúc đó chỉ có thấy ánh lên niềm vui. Và anh cũng muốn thấy niềm vui đó sáng lên trong con mắt tươi sáng của em.

32 nguyên tắc cơ bản của cuộc sống (phần 3)

June 19, 2007

21. Tương lai

“Nếu cứ luôn lo lắng về tương lai thì thật là mệt mỏi’’ – Lucius Seneca (3-65)

Đối với những khó khăn sắp tới hoặc những tình huống xấu có thể xảy ra, nếu có thể làm được gì để giảm bớt thì hãy làm ngay. Nhưng nếu không thể làm gì hoặc không thể tránh được việc đó xảy ra thì hãy chấp nhận thực tế và nghĩ ngay tới một giải pháp khác. Cứ quá lo lắng không chỉ mất thời gian mà còn làm ta thêm căng thẳng, mọi việc sẽ trở lên tồi tệ hơn mà thôi.

“Đừng quá lo lắng về tương lai, cái gì đến sẽ đến’’ – Bible

“Công việc của chúng ta không phải là ngồi đoán về những gì sắp xảy ra mà hãy quan tâm tới những việc đang diễn ra’’ – Thomas Carlyle (1795-1881)

Phải chăng chúng ta không nên hưởng thụ cuộc sống? Nếu chúng ta không hưởng thụ, cuộc sống sẽ trôi qua mau và không trở lại.

“Chúng ta không sống mà chúng ta lại luôn hy vọng được sống, được hạnh phúc nhưng đáng tiếc là điều đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra’’- Blaise Pascal (1623-1662)

“Bí quyết để có thể sống khoẻ mạnh cả về tinh thần lẫn thể xác là đừng tiếc nuối về quá khứ cũng đừng lo lắng về tương lai hay lo sợ về những điều tồi tệ có thể xảy ra mà hãy sống hết mình và hưởng thụ cuộc sống hiện tại’’- Đức Phật (trước Công Nguyên)

22. Sự thù hận

“Lòng thù hận sẽ giết chết cả hai ’’ – Ngạn ngữ Trung Quốc Có lẽ sẽ thật là ngốc nghếch khi bị tổn thương mà không đánh trả. Tuy nhiên trên thực tế thì ai mới là nạn nhân của cơn nóng giận và sự trả thù? Nếu chúng ta tự hành hạ bản thân bằng cách đòi lại công bằng thì sau đó sẽ như thế nào? Vậy nên với những người khôn ngoan thì có rất nhiều cách để không làm đau chính bản thân mình.

“Trân trọng tình cảm để giữ những người bạn và để thu phục kẻ thù’’- Ben Franklin (1706-1790)

“Nợ máu không thể trả bằng máu, thù hận không thể trả bằng thù hận vậy nên quên đi mọi thù hận’’ – Đức Phật (trước Công Nguyên)

“Nếu cứ mãi nuôi thù hận chúng ta cũng chẳng khác kẻ thù của chúng ta nhưng nếu ta dẹp bỏ thù hận ta sẽ là người cao thượng hơn’’ – Francis Bacon (1561-1626)

“Ai cũng có sai lầm nhưng tệ hại hơn cả là bạn vẫn tiếp tục mắc sai lầm’’ – Khổng Tử ( trước Công Nguyên)

“Sự thù hận luôn ẩn chứa trong những tâm hồn nhỏ nhen, hẹp hòi’’ – Juvenal (50-130).

23.Khó khăn

Để giảm thiểu tối đa sự lo lắng về việc ra quyết định, hãy phân tích rõ hoàn cảnh và quyết định xem có thể làm gì để giải quyết khó khăn.

Với những khó khăn cá nhân cũng như các khó khăn trong công việc, hãy cân nhắc mọi quan điểm ngay cả những quan điểm mà thoạt đầu bạn không muốn cân nhắc. Hãy tiến hành từng bước một, từ từ chậm rãi để hoàn thành nhiệm vụ sau đó các bước tiếp theo sẽ trở nên dễ dàng hơn. Đừng có rơi vào tình cảnh việc bé xé ra to.

“Các kế hoạch của chúng ta thất bại khi chúng ta không có mục đích. Khi một người không biết rõ mình đang làm gì, mọi nỗ lực đều là vô nghĩa” (Lucius).

Thường thì ngay cả khi quyết định đã được đưa ra, chúng ta vẫn rất lo lắng mặc dù điều này chẳng giúp ích gì cho chúng ta cả.Thất bại có thể là một kinh nghiệm cay đắng nhưng điều này cho chúng ta biết rằng chúng ta là những người chưa hoàn hảo, nó tạo cho chúng ta cơ hội để học hỏi những cái mới. Hãy để điều này biến mất càng nhanh càng tốt và tiếp tục tin tưởng vào bản thân.

“Tất cả những gì chúng ta phải học, chúng ta học bằng cách thực hiện chúng” (Aristot).

24. Tình yêu thương

“Một trái tim biết yêu thương là sự thông thái thực sự nhất” (Charles Dickens )

“Có một từ giải thoát chúng ta ra khỏi mọi nỗi đau khổ trong cuộc sống. Đó chính là từ : yêu thương” (Sophocles).

Rất nhiềù khó khăn trong tình bạn, hôn nhân… có thể dễ dàng giải quyết được nhờ sự nhẫn nhịn lẫn nhau. Có thể một số ý tưởng của người này không phù hợp với người khác và sẽ không bao giờ có sự thoả hiệp giữa những người như vậy nhưng bằng cách chấp nhận thực tế thì bằng cách này hay cách khác mọi thứ cũng sẽ trở nên chấp nhậ
n được. Cuối cùng là, nhờ có sự nhẫn nhịn, các ý kiến xung đột không còn là vấn đề và điều này sẽ tạo ra sự hiểu biết và yêu quý lẫn nhau. Dứt khoát là sẽ có những tình huống đặc biệt không bao giờ có thể hoà giải được. Đối với những trường hợp như này chúng ta vẫn còn tương lai để hướng tới.

“ Giây phút hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi là những lúc tôi được trở về nhà với sự yêu thương của cả gia đình” (Thomas Jefferson).

“Nếu như bạn muốn được yêu, hãy yêu !” (Lucius).

Lòng yêu thương sẽ giúp chúng ta cảm thấy tốt hơn.

25. Lòng tự trọng

Thiếu tự trọng là một điều đang rất phổ biến trong xã hội hiện nay của chúng ta. Nó có thể là cản trở tiến bộ của chúng ta, khiến chúng ta cảm thấy stress và nói chung khiến chúng ta cảm thấy cuộc sống rất tồi tệ. Có thể nó được hình thành trong chúng ta qua nhiều năm với sự trợ giúp của những suy nghĩ tiêu cực nhưng những suy nghĩ tiêu cực này có thể được thay thế bằng các suy nghĩ tích cực khác.

“Người nào nghi ngờ chính bản thân mình thì đã tự cầm vũ khí chống lại mình. Chính anh ta đã tạo ra thất bại cho cuộc đời mình bằng cách đoán chắc về thất bại đó” (Alexandre Dumas)

Điều đầu tiên ở đây là : hãy luôn là chính bạn ! Là chính mình bao giờ cũng tốt hơn là bắt chước ai đó.Chúng ta nên chấp nhận rằng chúng ta chỉ là con người và hãy cố quên việc cố gắng trở nên hoàn hảo trong mắt người khác.

“Theo tôi cuộc sống tốt đẹp nhất là những người sống như bao người khác cùng với nhân loại chứ không phải những điều thần bí (Michel de Montaigne)

Bất cứ khi nào khi sự nghi ngờ bản thân xuất hiện, bạn hãy ngay lập tức thay thế những suy nghĩ đó bằng hình ảnh tốt đẹp về bản thân và những hành động của bạn. Hãy tránh xa những suy nghĩ về rắc rối và khó khăn.

Nói thẳng ra ý kiến của mình là một trong những điều khó khăn nhất khi chúng ta sa lầy trong sự nghi ngờ bản thân. Hãy dừng ngay việc chỉ trích bản thân ! Đừng quá cẩn thận về những gì bạn muốn nói, hãy nói ra và cũng đừng nên chỉ trích người khác, hãy chứng tỏ với mọi người là bạn có thái độ thân thiện với họ

26. Hợp tác

“Con người ta sẽ thành công khi giữ vững nguyên tắc và vượt xa tính ích kỉ để thoải mái hợp tác với những người cùng quan điểm cũng như những ai không cùng quan điểm với mình” ( Iching)

Bằng cách lắng nghe và nỗ lực hiểu quan điểm của người khác, chúng ta sẽ gặp ít áp lực hơn. Khi chúng ta lắng nghe, chúng ta đã có cơ hội rất tốt để học hỏi bởi vì nếu như chỉ nói không thôi thì chúng ta chỉ lặp lại những gì mình đã biết mà thôi.

“Gặp bất kì ai tôi cũng thấy cái để học từ họ” ( Galile).

Trong công việc, một mối quan hệ tốt với cấp trên, bạn đồng nghiệp , cấp dưới …là yếu tố quan trọng để làm việc hiệu quả và cảm thấy thoải mái sau giờ làm việc.Hãy luôn biết quan tâm và thân thiện với mọi người.

“Hãy đối xử với mọi người như cách họ muốn và giúp họ trở thành những gì mà họ có thể “ (Johann V. Geothe)

Khi chỉ trích người khác, chúng ta đã làm bản thân trở nên tồi tệ. Nếu chúng ta loan tin đồn thì chúng ta chẳng khác nào loài rắn độc ác.

“ Khi nóng giận, mọi sự thật đều biến mất” (Publilius Syrus)

27. Giấc ngủ

Hoàn toàn kiệt sức, không thể thư giãn hay ngủ ngon được là tình trạng khiến chúng ta hoàn toàn suy sụp. Cũng giống như các khó khăn khác, vấn đề này có thể giải quyết được nhờ các biện pháp y học chuyên nghiệp hay những quyển sách hay về các chủ đề thư giãn và các biện pháp làm thế nào để có thể ngủ ngon được. Nghỉ ngơi thư giãn yên tĩnh vào buổi chiều là một biện pháp rất hữu ích để chuẩn bị cho một giấc ngủ ngon. Hãy quên đi mọi thứ khiến bạn bị lo lắng và stress trong ngày và buổi tối là thời điểm thích hợp nhất để có một giấc ngủ ngon. Hãy đặt ra một chương trình để giảm tối đa sự lo lắng của bạn trong cuộc sống. Bạn có thể khởi đầu bằng cách đọc và nghiên cứu các quyển sách tự giúp đỡ bản thân chứa hàng loạt các thông tin bổ ích.

“Cố gắng” ép bản thân ngủ có thể sẽ đem lại hiệu quả hoàn toàn trái ngược lại. Trong rất nhiều trường hợp mọi người không cần ngủ nhiều như mức họ nghĩ. Nếu như bạn cân nhắc được việc mình không cần ngủ quá nhiều thì áp lực “cố gắng” ép bản thân phải ngủ sẽ biến mất. Điều này sẽ khiến bạn thư giãn và cảm thấy khá hơn thậm chí có thể ngủ gà ngủ gật nữa.

Khi bạn cứ thao thức suốt cả đêm mà vẫn không chợp mắt được thì một vài thay đổi nhỏ về suy nghĩ hay cảnh vật có thể giúp ích cho bạn. Hãy bước ra khỏi giường, đi tắm hay uống một thứ gì đấy không chứa cồn hoặc xem TV, đọc báo một lúc. Hãy cố tận hưởng chứ đừng quá vội vã ép bản thân chợp mắt. Thường thì khoảng từ nửa tiếng đến một tiếng sau, trạng thái buồn ngủ sẽ xuất hiện. Rượu cồn có thể giúp bạn thư giãn và ngủ được nhưng điều này chỉ kéo dài trong thời gian ngắn và kết quả cuối cùng là bạn ngày càng ngủ ít đi. Nhiều người thấy rằng khi họ uống một vài chén rượu thì họ thường bị tỉnh giấc vào lúc 2 hoặc 3 giờ sáng do đó bạn hãy tránh xa chúng.

28. Niềm tin

Hãy có niềm tin vào bản thân bạn, gia đình, bạn bè và chúa trời. ”Hãy có niềm tin, sự hi vọng và lòng khoan dung. Đó là cách để có cuộc sống thành công” ( lời một bài hát trong thập kỉ 50).

Hãy tin tưởng vào bản thân bởi vì mỗi một cá nhân đều có những tài năng và sở thích riêng của mình. Hãy có lòng tin tưởng sâu sắc rằng khi bạn thực sự mong muốn và tin tưởng thì chẳng có gì là không thể cả. Điều này sẽ có ảnh hưởng lớn và tích cực tới hành động của bạn. Mặc dù đây không phải là một sự bảo đảm nhưng nó khiến bạn nắm được những ưu thế của mình để tận dụng trong mọi cơ hội của cuộc sống.

“Người nào có lòng can đảm sẽ tràn đầy lòng tin” (Marcus Cicero).

“Cuộc sống chỉ đáng sống khi có lòng tin và sự nhiệt thành với điều gì đó” (Oliver Welldel)

Lòng tin có một vai trò quan trọng đối với cuộc sống của chúng ta. Nó nâng chúng ta dậy khi vấp ngã và khiến chúng ta có sự chuẩn bị cho những gì sẽ xảy ra tiếp theo. Hãy tin tưởng vào những người xung quanh, những người đặc biệt với những cá tính riêng. Hãy sống bằng các quy tắc vàng, dù có ở đâu và tôn giáo nào thì về cơ bản đó vẫn là “Hãy đối xử với mọi người như cách mà bạn muốn được đối xử”

29. Sự vui vẻ

Người ta thường nói rằng tiếng cười là phương thuốc chữa bệnh tốt nhất. Đó là một phương thuốc tuyệt vời. Khi bạn cảm thấy chán nản và hối tiếc cho bản thân, hãy cố tìm ra một điều gì đó vui vẻ để có thể mỉm cười vì bạn không thể vừa cười và thấy tồi tệ vào cùng một thời điểm được.

“Điều hối tiếc nhất trong ngày đó là khi con người ta hoàn toàn không nở nụ cười nào cả” (Nicolas Chamfort).

Có thể chúng ta không thể cười được vì có quá nhiều thứ lo lắng và khiến chúng ta cảm thấy khó chịu. Tuy nhiên chúng ta có thể cải thiện tình trạng này “bằng cách điều chỉnh hành động, dưới sự kiểm soát trực tiếp hơn của ý chí , chúng ta có thể gián tiếp điều chỉnh cảm xúc – thứ mà ta không thể điều khiển được. Do đó đây là con đường tự nguyện hoàn toàn hiệu nhất để đi đến sự vui vẻ. Nếu bạn mất sự vui vẻ hãy hành động và nói như thể chúng vẫn đang ở quanh bạn vậy” (William James).

30. Khiêm tốn

“ Chẳng có gì đáng khâm phục trong việc tỏ ra hơn người cả. Điều đáng khâm phục thật sự ở đây chính là bạn tỏ ra hơn chính bản thân mình.” (tục ngữ Ấn Độ).

Một chút khiêm tốn sẽ giúp bạn vượt qua các giai đoạn của cuộc đời. Nó khiến chúng ta có sự tiếp cận thực tế với mọi người trong thế giới này. Đấu tranh với bản thân để chứng tỏ rằng chúng ta là những gì mà chúng ta không phải, sẽ khiến chúng ta có những xung đột cảm xúc và rơi vào trạng thái liên tục thất vọng. Cân bằng khiếm tốn và tự tin là một phương pháp lí tưởng để tồn tại.

“Đánh giá bản thân quá cao hay quá thấp đều là sai lầm “ (Johann V. Goethe). Chấp nhận việc chúng ta có thể gây ra sai lầm khiến chúng ta thoát khỏi việc giả bộ hoặc mong muốn mọi thứ đừng xảy ra. Chúng ta nên nhận ra rằng chúng ta đã học được điều gì đó từ những sai lầm và chấm dứt việc lo lắng.

31. Sức khoẻ

Các lời khuyên y tế chuyên nghiệp luôn luôn là sự cân nhắc đầu tiên khi bạn gặp các vấn đề về thể chất và tinh thần. Có những trường hợp mà chỉ có những chuyên gia đủ khả năng mới có thể đưa ra giải pháp được.

Có rất nhiều loại sách do các bác sĩ và các nhà chuyên môn viết có thể cho chúng ta những ý kiến để cải thiện sức khoẻ của bạn. Điều chung trong các quyển sách như thế này là thái độ tinh thần đã có ảnh hưởng rất lớn tới sức khoẻ thể chất của chúng ta.

“Đừng vội vàng, hãy tập thể dục nhiều, luôn vui vẻ và ngủ đầy đủ, bạn sẽ sống khoẻ mạnh hơn!” (James F Clarke) và dĩ nhiên cần có một chế độ ăn uống hợp lí nữa !

Các chất kích thích, rượu, thu
c lá là kẻ thù của sức khoẻ. Mặc dù sẽ rất khó để bỏ các thói quen có hại cho sức khoẻ này nhưng nếu bỏ được, nó sẽ rất có ích cho bạn. Hãy đọc những quyển sách về phương pháp tự cai hay nhờ người khác giúp đỡ bạn .

Bạn cũng nên biết rằng ngay cả khi mọi người nói rằng trông bạn rất khoẻ mạnh thì bạn cũng đang già đi do đó hãy tận hưởng cuộc sống !

32. Thiền

Từ lâu ngồi thiền đã là một phương pháp được biết đến ở nhiều quốc gia, nhiều nền văn hoá, nhiều tôn giáo khác nhau như là một phương pháp tuyệt vời để giảm tình trạng căng thẳng và tìm kiếm trạng thái yên ổn trong tâm hồn. Đề tài này sẽ có rất ích cho bạn khi bạn gặp khó khăn trong việc phá vỡ sự căng thẳng hay các thói quen gây stress. Có nhiều cách thực hiện khác nhau nhưng phương pháp đơn giản, dễ thực hiện nhất là:

+ Tìm một nơi yên tĩnh chỉ có mình bạn.
+ Ở trong trạng thái thư giãn.
+ Để mắt bạn nhìn xuống, khép hờ chứ không khép chặt.
+ Thở chậm và tự nhiên.
+ Không nghĩ đến bất kì điều gì khác ngoài việc bạn đang thực hiện.
+ Thực hiện trong vòng 15 đến 20 phút.

Khi nằm trên giường hay chuẩn bị đi chợp mắt hãy cố gắng nhắm mắt và tập trung chú ý của bạn vào một điểm bất kì nào đó trên tường, một điểm sáng nhỏ hay thậm chí là một cái bóng. Hãy cố gắng tập trung vào những điểm này và không suy nghĩ gì hết. Điều này sẽ khiến bạn dần dần chìm vào giấc ngủ (chúng tôi không khuyên bạn thực hiện điều này khi đang làm việc hay ở trong lớp học).

32 nguyên tắc cơ bản của cuộc sống (phần 2)

June 19, 2007
11. Tự tin

Đối với một số người thì tự tin là một việc đến rất tự nhiên và dễ dàng nhưng với rất nhiều người khác thì đó dường như là điều không thể. Tuy nhiên thật may mắn vì tự tin là một kĩ năng chúng ta có thể học được. Dĩ nhiên nó sẽ mất thời gian để học tập và thực hành nhưng ai dám phủ nhận một điều là không đáng để làm thế ?

“Việc kiểm soát guồng máy suy nghĩ là hoàn toàn có thể và bởi vì không có điều gì xảy ra ở bên ngoài trí óc của chúng ta, không gì có thể làm tổn thương và đem lại cho chúng ta sự dễ chịu ngoại trừ trí óc. Tầm quan trọng nhất của việc có thể kiểm soát điều gì xảy ra trong bộ não bí ẩn là hiển nhiên. Nếu như thiếu sức mạnh để ra lệnh cho bộ não về nhiệm vụ của chúng và đảm bảo sự quản lí thì cuộc sống thật sự là không thể.” (Arnold Bennet)

Việc sử dụng sự tự ám thị, bằng cách lặp đi lặp lại những suy nghĩ tích cực và dễ chịu có thể dẫn đến các kết quả tích cực. Hãy hình dung trong đầu bạn càng sinh động càng tốt một khung cảnh mà ở đó bạn cảm thấy mình có thể họat động thành công nhất. Hình dung khung cảnh này lại nhiều lần cho đến khi sự tự tin xâm chiếm hoàn toàn tâm trí của bạn. Việc này sẽ xua tan mọi sự hồ nghi về bản thân vì bạn sẽ không có không gian để suy nghĩ về cả hai vấn đề cùng một lúc. Bất cứ khi nào trong đầu bạn xuất hiện những suy nghĩ tiêu cực, hãy thay thế chúng bằng những suy nghĩ dễ chịu ngay lập tức.

Sự khẳng định là một biện pháp tương tự có thể mang lại những hiệu quả đáng ngạc nhiên. Đó là việc lập đi lặp lại những từ ngữ tích cực về bản thân bạn và có liên quan tới những việc bạn mong muốn thực hiện. Những từ ngữ này có thể khiến đầu óc bạn tràn đầy những suy nghĩ tự tin có hiệu quả trực tiếp tới hành động của bạn. Ví dụ như khi bạn phải trình bày một bài thuyết trình, bạn có thể khẳng định những câu như: “Mình có thể làm mọi thứ một cách từ từ, chắc chắn. Mình hoàn toàn thoải mái bằng cách thư giãn và thở sâu. Mình cảm thấy tự tin về điều này. Mình có thể kiểm soát được bản thân. Mọi người cũng giống mình cả thôi. Mình cảm thấy rất tốt và hoàn toàn thoái mái với những người ngồi dưới kia. Mình phải tập trung vào họ chứ không phải vào bản thân. Họ ở đây bởi vì họ muốn vậy”

“Chúng ta có thể làm được mọi thứ bởi vì chúng ta nghĩ mình có thể làm được” (Vergil)

12. Thư giãn

“Một tâm hồn bình yên có thể giải quyết mọi thứ”

Tại nhiều thời điểm khác nhau trong ngày, bạn hãy tạo ra một nơi hoàn toàn yên tĩnh trong tâm trí mình để tìm kiếm cảm giác thanh thản. Hãy hình dung nó với các chi tiết sống động nhất. Có thể đó là một căn phòng với tiếng nhạc êm dịu, một hồ câu cá yên tĩnh hay một nơi thanh bình ở trong rừng hoặc một khu vườn nhỏ với hoa, cây cối, chim chóc, thác nước… Những nơi như vậy không phải là khó tìm lắm, bạn hãy loại bỏ mọi suy nghĩ trong đầu và chỉ nghĩ đến việc mình đang ở đâu mà thôi.

Cùng với lúc đó hãy thực hiện một số biện pháp thư giãn cơ thể như căng các cơ, thở sâu, không suy nghĩ gì hết và thả lỏng. Đừng có cố gắng mà hãy để mọi thứ diễn ra tự nhiên, điều này sẽ khiến bạn không thể cảm thấy stress hay lo lắng bởi vì các cơ của bạn đang được thư giãn. Việc thực hiện điều này thường xuyên có thể khiến bạn có những giấc ngủ ngắn tuyệt vời – một cách cực kì hiệu quả để thư giãn và cảm thấy sảng khoái hơn.

Khi thực hiện nhiệm vụ nào đó, có thể bạn sẽ thấy các cơ trở nên căng hơn, thường là ở giữa cánh tay, vai hay chân. Bạn hãy chủ ý để các cơ này thư giãn khi bạn cảm thấy chúng bị căng. Thở chậm và sâu bất kì khi nào bạn có thể.

Chúng ta rất dễ bị bỏ lỡ không tận hưởng cuộc sống nếu như lúc nào chúng ta cũng quay cuồng cố gắng làm mọi thứ xung quanh cho đến khi kiệt sức mà thôi. Do đó hãy loại bỏ những gì không cần thiết và hãy nhớ thở chậm và sâu trong các tình huống khó khăn. Đồng thời hãy có những thú vui thư giãn như nghe nhạc hay đi bộ.

13. Mục đích

“Người nào sống không có mục đích giống như con tàu không có bánh lái vậy” (Thomas Carlyle).

Tính trung bình chúng ta chỉ mất một phần tương đối nhỏ trong cuộc sống để làm việc do đó đừng để điều này thống trị hoàn toàn cuộc sống của bạn. Nếu như bạn quá mệt mỏi và không có thời gian để thư giãn vào buổi tối thì nhịp sống hàng ngày của bạn đang thiếu cân bằng và bạn nên điều chỉnh chúng. Có thể công việc của bạn là quá khó hay không thích hợp hoặc bạn không biết cách tận dụng thời gian trong suốt cả ngày của mình. Điều nên làm là phải có sự cân bằng thời gian giữa lao động và giải trí. Các công việc hàng ngày nên được vạch kế hoạch kĩ càng và sau đó phải làm theo đúng kế hoạch.

Bận rộn sẽ khiến cho bạn ít khi phải lo lắng bởi vì chúng ta không thể cùng một lúc nghĩ về hai việc khác nhau được. Chúng ta có thể tận dụng những lúc không phải làm việc để cải thiện kiến thức về cuộc sống và mọi thứ xung quanh, để tận hưởng sở thích riêng , để cảm thấy thoải mái và hài lòng. Có thể sẽ không có nhiều thời gian để vận động đặc biệt khi bạn vẫn còn độc thân nhưng trong một tuần làm việc bận rộn, chẳng nhẽ bạn lại không có vài giờ đồng hồ để làm những gì mình thích hay là đi thư giãn với bạn bè ? Hãy hăng hái lên và nghĩ
rằng các nỗ lực của bạn là đáng giá và dành cho một nhiệm vụ cực kì quan trọng và đó là tài sản quý giá nhất của bạn.

Phần lớn chúng ta chỉ sử dụng một phần nhỏ năng lực của mình nhưng thật ra chúng ta có thể làm nhiều hơn những gì chúng ta nghĩ. Tìm hiểu những cái mới khiến chúng ta có mục đích sống và cảm giác hoàn thành. Hãy đọc những quyển sách không hư cấu để tăng tri thức của bạn về cuộc sống và học hỏi những kĩ năng mới hay cải thiện những kĩ năng bạn đang có. Hãy làm một điều gì đó khác hẳn những gì hàng ngày bạn đang làm.Trong công việc kinh doanh, hãy khởi đầu từ những gì nhỏ nhất và hoàn thành chúng. Điều này sẽ khiến bạn không có cảm giác chán nản ngay từ đầu và có cảm giác cực kì mãn nguyện khi hoàn thành công việc.

Nếu như bạn bị stress quá nhiều trong công việc kinh doanh, hãy dành một ngày trong tuần, một giờ trong ngày để nghỉ ngơi và thư giãn. Bạn có thể đi dạo trong công viên, nghe những bản nhạc yêu thích, đọc tiểu thuyết, làm vườn hay xem ti vi.Tránh việc đọc những tin tức hay xem các trò giải trí mang tính bạo lực. làm gì cũng được nhưng miễn là bạn đừng nên ngồi một chỗ và rầu rĩ là được.

14. Quá khứ

“Chúng ta không nên nghĩ về quá khứ trừ khi nó đem lại những bài học có ích từ những sai lầm hoặc những kinh nghiệm quý giá” (George Washington).

Việc lo lắng về những gì đã xảy ra rồi là một việc hoàn toàn vô ích và lãng phí thời gian bởi vì thực ra lúc đó bạn chẳng thể làm được gì nữa. Hãy coi đó như là một kinh nghiệm khiến bạn trở nên khôn khoan và hoàn thiện hơn. Hãy nhìn lại những gì đã xảy ra (ở mức độ vừa đủ để bạn có kết luận nên làm gì và không làm gì trong tương lai nếu như điều tương tự xảy ra). Sau đó hãy quên chúng hoàn toàn.

“Chúng ta không thể thay đổi những gì xảy ra nhưng tương lai nằm trong tay chúng ta” (Hugh White)

15. Đánh giá

“Chúng ta hiếm khi nghĩ về những gì chúng ta đang có mà chỉ nghĩ về những gì chúng ta thiếu” (Arthur Schopenauer)

Chúng ta sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơm nếu như chúng ta không còn phải lo lắng đến việc cố gắng để có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Luôn tham vọng nhiều hơn nữa là sự tự chuốc lấy thất bại bởi vì nó khiến chúng ta lúc nào cũng hi vọng và mong chờ hạnh phúc sẽ đến với mình nhưng khi không được như vậy chúng ta cảm thấy thất vọng tràn trề. Như vậy đánh giá như nào là quan trọng? Đủ chứ không phải là hơn !

“Hãy nghĩ tới những gì bạn đang có chứ không phải những gì bạn thiếu. Đối với những gì bạn có, hãy chọn ra những điều tốt nhất và hãy suy nghĩ xem bạn sẽ hăng hái như nào để tìm kiếm chúng nếu như bạn không có chúng?”(Marcus Aurelius).

Có rất nhiều thứ trong cuộc sống để đánh giá, đó là chính bản thân cuộc sống và những điều tự nhiên xung quanh nó. Chúng ta chỉ việc nhìn xung quanh và có đánh giá đúng về chúng mà thôi. Khi bạn đi dạo,chẳng nhẽ bạn không thấy rằng có rất nhiều thứ cho bạn nhìn, nghe và ngửi ? Có rất nhiều thứ cho bạn đánh giá và cảm thấy dễ chịu ? Cây cối và hoa lá, một chú chó nhỏ dễ thương, một đứa trẻ đáng háo hức chơi đùa, những đám mây trên bầu trời…

“Người giàu có nhất là người có những thú vui đơn giản nhất”

16. Lòng tốt

“Đối xử tốt với người khác có nghiã là bạn đối xử tốt với chính mình”(Benjamin Franklin)

Nhiều triết gia và nhà tâm lí học đã tuyên bố rằng có một mối liên hệ quan trọng giữa cảm giác của chúng ta với người khác và cảm xúc của chúng ta. Bằng cách nghĩ đến người khác, chúng ta sẽ không nghĩ đến bản thân và những gì gây lo lắng cho chúng ta nữa. Đó là một điều kì diệu.

“Hàng ngày hãy cư xử tốt. Mỗi một hành động tốt sẽ đem đến nụ cười và sự vui vẻ cho người khác “ (Mohammed).

Giúp đỡ người khác mà không đòi hỏi sự trả ơn chính là hành động thật sự của lòng tốt. Không chỉ giúp đỡ người khác mà còn chúng ta còn giúp đỡ chính bản thân mình vì lòng tốt sẽ khiến chúng đỡ stress và cảm thấy tốt hơn.

“Nếu như bạn cho vay tiền chắc chắn bạn sẽ không biết chính xác bao giờ mình được hoàn trả nhưng nếu bạn ban tặng lòng tốt, bạn sẽ nhận lại gấp trăm lần như thế” (Saskya Pandita).

17. Nỗi sợ hãi

“Những người lúc nào cũng chỉ biết lo lắng rằng mọi chuyện tồi tệ sẽ xảy ra thì chắng làm được gì’’- Michel de Montaigne (1553 –1592)

Cảm giác sợ hãi làm xáo trộn tâm hồn chúng ta, khiến chúng ta có cảm giác vô dụng, chán nản, mệt mỏi, chán chường. Nó không phải là nguồn gốc của rắc rối nhưng nó là nỗi sợ hãi về những rắc rối có thể xảy ra.

“Những khó khăn hay thậm chí là cái chết không phải là điều sợ hãi nhất mà chính là nỗi sợ hãi về những điều đó’’- Epictetus (55-135)

Chính những lời bình phẩm từ đồng nghiệp hay bạn bè bạn chứng tỏ họ đố kỵ và thiếu tự tin. Họ thậm chí còn hạ nhục người khác để làm vui. Bạn có thể thông cảm, bỏ qua cho họ và vui vẻ trở lại. Ngoài ra, nếu chúng ta biết được họ đã phí thời gian như thế nào để ngồi
bình luận chúng ta thì chúng ta càng không nên suy nghĩ quá nhiều về nó.

Sự thiếu tự tin thể hiện một cách rõ ràng nhất trong phản ứng của chúng ta đối với những lời bình phẩm của đồng nghiệp về công việc, sở thích hay thời trang. Họ có thể gây áp lực, làm ta không thoải mái nhưng điều quan trọng là ở chúng ta, ta nên sống sao cho thoải mái nhất. Có đôi khi ta cảm thấy buồn phiền khi một ai đó bình phẩm về mình nhưng cũng có thể ta lại tự hào về bản thân mình, điều này hoàn toàn phụ thuộc vào chúng ta.

Bạn có thể loại bỏ cảm giác lo sợ thất bại bằng cách đừng làm gì cả nhưng bạn sẽ chẳng làm được gì hết.

“Để không bị chỉ trích thì hãy đừng làm gì cả, đừng nói gì cả và cũng sẽ chẳng có gì cả’’- Elbert Hubbard (1859-1915)

18.Trách nhiệm

“Tôi làm chủ số phận và tâm hồn của tôi’’- William Henley (1849-1903)

Cuộc sống chỉ thực sự ý nghĩa khi ta sống hết mình. Chúng ta nên đề ra những kế hoạch nhỏ hay lớn rồi thực hiện chúng. Chính những kế hoạch cùng lòng quyết tâm quyết định số phận và đây là trách nhiệm của chúng ta. Khi mọi việc không thành công ta không nên đổ lỗi cho bất kỳ ai bởi nếu ta không thừa nhận khuyết điểm thì sẽ không bao giờ thành công được. Nên xem xét lại hành vi của mình rồi hãy quyết định mọi việc.

“Hãy để con người ấy cải tạo cả thế giới nhưng trước hết họ hãy cải tạo bản thân mình’’- Socrates (trước Công Nguyên)

“Đừng buồn khi bạn không thể chuyển biến người khác như bạn mong muốn bởi chính bạn còn không thể chuyển biến bản thân mình’’- Thomas Kempis (1380-1471)

Chúng ta nên cố gắng đạt được những gì mình muốn, hoàn thành nhiệm vụ và bổn phận của mình. Hãy sống tốt và chân thành. “Dù làm hay không chúng ta đều có trách nhiệm với công việc’’ – Moliere (1622-1673)

Hãy độc lập và làm những gì bạn cho là đúng. Đồng thời có trách nhiệm với việc làm của mình. Tự tin vào bản thân, tưởng tượng như bạn cũng có thể chỉ đạo mọi việc và bạn muốn thay đổi những gì ?

“Chỉ có bản thân bạn mới đem lại cho bạn những gì bạn muốn’’- Ralph Waldo Emerson (1803-1882)

19. Những giá trị

“Cuộc sống giản dị mà thanh thản còn hơn là cuộc sống xa hoa mà xô bồ’’- Aesop (trước Công Nguyên)

Sống ở trên đời chúng ta luôn mơ ước một cuộc sống tốt đẹp hơn và ý thức vươn tới nó lúc nào cũng rất mạnh mẽ. Mong muốn cuộc sống tốt đẹp hơn cho bản thân hay cho gia đình là hoàn toàn chính đáng nhưng chúng ta cần phải biết cân bằng giữa ước mơ và hiện thực. Đâu là động lực, mục tiêu, thời gian nghỉ ngơi cho chúng ta? Rồi những áp lực, căng thẳng, mệt mỏi của hiện tại, tương lai hay sắp tới?

“Giá trị của một vật hay thậm chí là giá trị của cuộc sống đều do đánh đổi, ngay lúc đó hoặc sau này, mà có’’- Henry Thoreau (1817-1862)

Cộng tác và quảng cáo đều nhằm mục tiêu kiếm tiền. Quảng cáo là phương thức truyền đạt thông tin một chiều có sức hấp dẫn ta mua hàng dù ta có cần hay là không cần. Những điều tốt đẹp của cuộc sống là chính bản thân cuộc sống, sự tự do, tình bạn và thiên nhiên. Tất cả những gì chúng ta có được rồi chúng ta cũng phải bỏ lại phía sau.

“Đừng quá tự mãn với những gì mình đạt được đồng thời cũng đừng ghen tỵ với thành công của người khác. Những người thường hay ghen tỵ với người khác không bao gìơ có thể sống thoải mái. Những ham muốn tầm thường luôn tìm cơ hội len lỏi vào đầu óc chúng ta. Nếu bạn muốn sống một cuộc sống yên bình việc đầu tiên là gạt bỏ những suy nghĩ tầm thường đó’’ – Đức Phật (trước Công Nguyên)

Chúng ta ngày càng lầm tưởng về các giá trị vật chất, như thành công, mà quên mất các giá trị đích thực của cuộc sống. “Những người không biết quý trọng những gì mình đang có sẽ không bao giờ hạnh phúc dù họ có là vua của muôn loài’’- Epicurus ( trước Công Nguyên)

Tiền rất quan trọng song không nên quá đề cao vai trò của nó. Tiêu tiền đúng mức ta sẽ không bao giờ phải quá lo lắng về nó, bởi vậy nên “Chi tiêu hợp lý bởi chỉ một kẽ nứt nhỏ thôi cũng có thể làm chìm cả con thuyền lớn’’- Ben Franklin (1706-1790)

20. Sự căng thẳng

“Đây là căn bệnh kỳ lạ gây ra cảm giác căng thẳng và mâu thuẫn của cuộc sống hiện đại’’ – Matthew Arnold (1822-1888)

Căng thẳng là căn bệnh thường gặp hiện nay bởi hầu hết chúng ta đều phải đi nhiều nơi, làm việc với cường độ cao mà không được nghỉ ngơi. Để tránh tình trạng này chúng ta có thể điều chỉnh lại công việc hay các kế hoạch của mình. Nếu được hãy loại bỏ những công việc không cần thiết, làm như vậy có thể giảm bớt căng thẳng. Hãy sống thật thoải mái như thế sẽ tốt cho sức khoẻ, kéo dài tuổi thọ và tận hưởng được cuộc sống.

Hãy làm vui lòng mọi người bằng cách giúp đỡ, sống chan hoà và luôn luôn mỉm cười. Như thế sẽ thoải mái hơn rất nhiều khi cứ phải cố gắng gây ấn tượng với người khác hay cố tỏ ra là một người hoàn hảo. Thật là tu
êt vời khi quan tâm, giúp đỡ mọi người, đặc biệt là khi nó hoàn toàn xuất phát từ chính đáy lòng bạn và không hề vụ lợi.

Bạn có thể giảm căng thẳng bằng cách tưởng tượng như là mình đang ở một nơi yên bình, thoáng đãng, êm dịu và hoàn toàn thanh thản. Mường tượng về nó thật sống động và duy trì cảm giác này. Ngoài ra, bạn có thể sử dụng trí tưởng tưởng của mình để giảm căng thẳng theo nhiều cách ví dụ như: nằm trong bồn tắm hay tắm dưới vòi hoa sen để cho mọi buồn phiền, căng thẳng và lo âu trôi theo dòng nước tan biến đi.

Khi cảm thấy lo lắng, căng thẳng ngay lập tức ban hãy cố gắng thả lỏng cơ thể, suy nghĩ về những việc nhẹ nhàng, đơn giản, những việc riêng hay như những ưu điểm của mình,những niềm vui. Hãy quan tâm đến mọi người và tận hưởng cuộc sống. Quan sát, lắng nghe và cảm nhận thiên nhiên muôn mầu, vô tận quanh bạn.

32 nguyên tắc cơ bản của cuộc sống (phần 1)

June 19, 2007

Lo lắng, stress, tức giận, mất ngủ, nghi ngờ chính bản thân, bực dọc, bồn chồn…là một trong số những vấn đề quấy rầy cuộc sống hàng ngày khiến chúng ta cảm thấy buồn rầu và mệt mỏi, vì vậy chúng ta cần phải làm điều gì đó để loại bỏ những yếu tố tiêu cực này ra khỏi cuộc sống.

Luôn luôn tham khảo ý kiến của bác sĩ gia đình hay các chuyên gia y tế khác nếu bạn thấy sức khoẻ của mình có dấu hiệu không ổn. Bởi vì có thể chỉ có họ mới xác định rõ bạn đang bị gặp vấn đề gì về sức khoẻ. Trong phạm vi tự lực, chúng ta có thể có rất nhiều cách để cải thiện bản thân. Những ý tưởng sau đây đã được viết và viết lại bởi rất nhiều nhà tư tưởng lớn trong quá khứ cũng như các tác giả nổI tiếng nhất hiện nay. Trong nhiều trường hợp thì những gì viết hai nghìn năm trước đây có thể có hiệu quả hơn cả những gì được viết hiện nay, nguyên nhân là do chúng đã có sự đứng vững qua thời gian.

Những ý tưởng này có thể rất dễ hiểu nhưng không dễ để thực hiện. Điểm khởi đầu tốt nhất ở đây là sự tự lực hay sự tự cải thiện bằng cách đến thư viện hay các cửa hàng sách báo. Hãy bắt đầu với những quyển sách bán chạy nhất, đọc càng nhiều càng tốt, sau đó đọc lại quyển tốt nhất, nhấn mạnh các cụm từ đáng chú ý nhất và ghi chép lại. Như một sự khởi đầu, những trang như vậy luôn chứa những thông tin ngắn gọn và đầy đủ nhất.

“Một suy nghĩ thực sự thông minh là suy nghĩ đã được tư duy hàng nghìn lần nhưng để biết nó thực sự là của mình, chúng ta phải suy nghĩ rất nhiều lần một cách chân thực cho đến khi nào nó trở thành nguồn gốc cho khinh nghiệm cá nhân của chúng ta”. (Johann von Goethe 1749-1832)

1) Lo lắng

“Một điều vô hình nhưng có quyền lực vô hạn, nó có thể làm biến mất sự rạng rỡ của khuôn mặt, sự ổn định trong nhịp tim, làm mất sự ngon miệng và khiến tóc bạc rất nhanh” Benjamin Disraeli (1804-1881) đã định nghĩa như vậy về sự lo lắng.

Nhưng lo lắng không chỉ gây ra những hậu quả như Benjamin nói mà thậm chí còn nhiều hơn cả như thế! Những gì mà sự lo lắng mang đến cho chúng ta đã được chứng minh bằng tài liệu cụ thể của rất nhiều tác giả, các chuyên gia về sức khoẻ và những nhà triết học. Sự lo lắng có thể làm chúng ta suy yếu và chán nản và biến cuộc sống thành những cơn ác mộng. Điều tối thiểu mà nó gây ra là khiến chúng ta không thể sống vui vẻ như chúng ta đã từng còn tối đa là sẽ khiến chúng ta suy sụp dần dần cho đến khi kiệt sức.

Có rất nhiều phương pháp để làm giảm hay loại bỏ sự lo lắng cùng một số triệu chứng có liên quan đến nó. Lo lắng về mọi thứ có thể xảy ra có thể làm mất một phần lớn thời gian của đời người, nó chẳng mang lại điều gì tốt cả mà chỉ mang lại những điều không có lợi cho chúng ta” . Michel de Montaigne (1533-1599) đã phát biểu : ”Cuộc đời tôi đầy những bất hạnh khủng khiếp mà phần lớn không bao giờ xảy ra”.

Phần lớn nỗi lo lắng không có cơ sở cụ thể. Phần còn lại, sau khi được nghiên cứu đã cho thấy rằng có thể giải quyết được. Trong số phần trăm rất nhỏ ở trường hợp chúng không thể giải quyết được thì những sự lo lắng này không thể chi phối cuộc sống cuả chúng ta. Nếu như chúng ta không thể làm gì, hãy nghĩ tới những gì tốt đẹp và thú vị trong cuộc sống và giữ tinh thần sảng khoái và dễ chịu nhất. Không bao giờ là muộn để loại bỏ sự lo lắng cả.

2) Thái độ

Chắn chắn tại một thời điểm nào đó chúng ta sẽ lâm vào những tình huống khó khăn. Chúng ta cảm thấy mình thật vô dụng và tuyệt vọng. Bạn nên có suy nghĩ rằng bản thân những tình huống này không hề đáng sợ mà là chính thái độ của chúng ta với chúng. Suy nghĩ tới những gì tích cực hơn có thể đem lại hiệu quả cực kì lớn tới tâm trạng. Điều này đã được chứng minh qua nhiều năm bởi nhiều tác giả vĩ đại.

Michel de Montaigne (1553-1592) đã nói: “Con người ta không bị tổn thương nhiều bởi những gì xảy ra mà bởi chính những suy nghĩ của họ về chúng”. Bằng cách suy nghĩ về những gì tốt đẹp trong cuộc sống cùng với những nỗ lực mới chúng ta sẽ cảm thấy thỏai mái ngay cả trong những tình huống phức tạp nhất. Điều này phụ thuộc hoàn toàn vào suy nghĩ và chúng ta có thể kiểm soát chúng.

John Miton cũng đã từng nói: ”Tâm hồn tạo ra chính nó, có thể là thiên đàng hay địa ngục”. Hãy nhìn những đứa trẻ, chúng ngã và tự đứng dậy cứ như vậy chúng sẽ biết đi. Chúng luôn cười vui vẻ cho dù đó là chuyện nhỏ nhặt nhất. Chúng luôn thích thú trước những gì mới lạ và luôn ngủ rất ngon.

3) Nỗi tức giận

“Nếu như không kiềm chế sự tức giận, chúng sẽ làm chúng ta tổn thương nhiều hơn là những gì gây ra chúng” Một trong những nguyên nhân gây ra sự lo lắng và nghi ngờ bản thân chính là thái độ thù địch với mọi người. Khi một người nào đó tức giận thì họ không nên biểu lộ thái quá ra ngoài hay quá giữ chúng trong lòng nhưng điều tốt nhất ở đây là không nên tức giận thì hơn. Có th
có lí do chính đáng để tức giận nhưng có đáng để như thế không? Rất nhiều người thông minh biết rằng câu trả lời là không.

“Những gì bắt đầu trong cơn tức giận sẽ kết thúc trong sự xấu hổ“ (Ben Franklin). Do đó khi tức giận bạn nên cân nhắc cảm xúc của mình. Hãy nhìn nhận vấn đề theo khía cạnh khác mặc dù nó có thể bất hợp lí. Bạn có thể làm gì để tìm ra điều khiến bạn tức giận ? Đừng ngại khi phải hỏi xin lời khuyên hay sự giúp đỡ. Đôi khi nếu như đó là sự khó chịu nhỏ do thói quen xấu của người khác, bạn nên nhẫn nhịn một chút – điều này rất hiệu quả . Sự căm ghét chính là lòng tức giận được kéo dài thêm của con người. Hầu như chắc chắn là nó sẽ không khiến người khác làm sao cả mà khiến chính bản thân chúng ta mệt mỏi. “Căm ghét chính là sự tự trừng phạt của bản thân“ (Housea Ballou).

Có rất nhiều kiểu căm ghét khác nhau, thể hiện dưới nhiều hình thức khác nhau và không cần lí do nào cả để thực hiện. Tin đồn một trong những sự tấn công với tính cách của con người vì vậy đừng tạo điều kiện để người khác nói xấu nhau khi họ không có mặt.

4) Suy nghĩ

Cuộc sống là những suy nghĩ, khi chúng ta ngừng suy nghĩ thì không có cuộc sống. Dù nghĩ như thế nào thì đó cũng là những suy nghĩ của chúng ta về cuộc sống xung quanh. Bởi vì chúng ta có thể kiểm soát suy nghĩ của mình nên chúng ta có thể quyết định cuộc sống của mình. Luôn suy nghĩ tích cực và làm theo chúng là điều rất quan trọng, chúng khiến cuộc sống của chúng ta thật vui vẻ và dễ chịu. Nếu như chúng ta không có những suy nghĩ đúng đắn, chúng ta sẽ khiến cuộc sống của mình trở thành những gì hoàn toàn không mong muốn. “Chúng ta là những gì mà chúng ta nghĩ “ – Đức phật đã từng dạy như vậy.

Cuộc sống hàng ngày có những suy nghĩ gắn liền với trách nhiệm công việc, người khác hay việc giải quyết các khó khăn. Nếu có thể, hãy cố gắng đừng quá suy nghĩ về nhiều thứ khác nhau, đừng suy nghĩ hay hành động quá nhanh. Hãy bắt đầu ngày mới của bạn bằng cách vạch ra các kế hoạch để đến khi ngủ bạn hoàn toàn thoải mái, hài lòng và sẵn sàng cho một giấc ngủ tuyệt vời.

Ngẫm nghĩ về mọi thứ xung quanh có thể đem lại cho bạn rất nhiều thứ : học hỏi, hoàn thành trách nhiệm và công việc, nhữngkinh nghiệm thú vị… hãy nghĩ về hạnh phúc, những mục tiêu của bạn, cuộc sống và những điều thú vị quanh nó, nguyên tắc và cách cư xử của bạn.

5) Tình bạn

“Tình bạn khiến cho chúng ta hạnh phúc hơn và giảm bớt đau khổ bằng cách nhân đôi niềm vui và giảm một nửa nỗi buồn” (Marcus Cicero).

Đối xử hoà nhã với gia đình và bạn bè là một phương pháp giảm stress tuyệt vời. Thay vì việc lo lắng thái quá về những khó khăn hãy giành thời gian quan tâm tới người khác. Có tình bạn đẹp giống như có sức khoẻ tốt vậy, hãy trân trọng nếu như bạn may mắn có nó.

“Cách duy nhất để có một người bạn tốt là hãy làm một người bạn tốt”

Làm cho mọi người yêu quý bạn chỉ là điều khởi đầu và điều này tương đối dễ thực hiện. Mọi người đều có bản năng muốn được yêu quý và bằng cách biểu lộ rằng bạn đánh giá cao họ, họ sẽ đáp trả bạn như vậy. Hãy cư xử hoà nhã, tốt bụng và biết lắng nghe. Hãy nhìn ra các điểm tốt chứ không phải xấu ở mọi người và hãy luôn mỉm cười.

“Nguyên tắc của tình bạn là phải có sự thông cảm lẫn nhau, người này bổ xung cho người kia và luôn giúp đỡ nhau, luôn sử dụng những từ ngữ chân thành và thân thiện” (Đức phật).

Khi là bạn, đừng bao giờ có những nhận xét thiếu thiện chí trong đầu. Tất cả chúng ta đều có những lúc mắc lỗi lầm hay làm những việc ngu ngốc, sẽ thật tuyệt nếu như trong những lúc như vậy chúng ta được thông cảm. Đó mới chính là một người bạn thực sự.

6. Hiện tại

“Chúng ta không hưởng thụ cuộc sống hiện tại nếu thường hay mơ mộng xa xôi’’ – Voltaire (1694 –1778)

Thay vì hưởng thụ cuộc sống hiện tại chúng ta luôn mơ ước một tương lai tốt đẹp hơn, như vậy là chúng ta đã bỏ lỡ nhiều cơ hội. Chúng ta muốn có nhiều thời gian hơn, nhiều tiền hơn, tìm được công việc tốt hơn, nghỉ ngơi và giải trí. Nhưng nếu không quý trọng những gì đang có, mọi thứ sẽ biến mất và không bao giờ trở lại.

“Dù phía trước còn nhiều khó khăn, nếu bạn có thể hãy hưởng thụ những gì đang có, sống chan hoà cùng bè bạn và cảm ơn Chúa vì điều đó. Không nên quá ảo tưởng về tương lai bởi ta chỉ biết chắc về hiện tại mà thôi .” – Henry Ward Beecher (1813-1878)

Sự phân tích về những vấn đề tồi tệ đã và có thể xảy ra rất có ích để chúng ta có thể điều khiển hành vi của mình. Hơn nữa lo lắng nhiều là vô ích, tốn thời gian và có hại cho sức khoẻ. Lo lắng không giúp gì cho tương lai và cũng không thể thay đổi quá khứ.

“Việc hôm nay chớ để ngày mai. Tốt nhất là bạn hãy làm những việc có thể. Quên đi mọi buồn phiền nếu không bạn sẽ bắt đầu ngày mới với nhiều lo toan của ngày cũ. Hoàn thành việc hôm nay trước khi làm việc ngày mai’’ – Ralph Wandor Emerson (1803-1882)

“Đừng nhìn lại quá khứ, đừng quá mơ tưởng về tương lai, hãy nhìn thẳng vào hiện tại’’- Đức Phật (trước Công Nguyên)

7. Hạnh phúc

Hạnh phúc ở trong chúng ta, trong tư tưởng, trong suy nghĩ, nó không phải là những vật chất bên ngoài mà là cảm xúc mãn nguyện trong ý nghĩ, trong cảm giác. Bởi vậy hạnh phúc là tuỳ thuộc vào ta.

“Hạnh phúc có trong niềm vui nho nhỏ mỗi ngày nhiều hơn là cơ may hiếm có trong đời người’’ – Ben Franhklin (1706-1790)

Khi chúng ta không còn cảm giác hạnh phúc, chúng ta có thể khắc phục được bởi ta có thể điều khiển tình cảm của mình bằng cách suy nghĩ tích cực hơn. Bất cứ khi nào những suy nghĩ buồn bực xuất hiện bạn hay loại bỏ chúng và thay vào đó những suy nghĩ vui vẻ hơn. Bởi chúng ta luôn có những kỷ niệm đẹp hay những niềm vui nho nhỏ để nhớ lại. Bạn thậm chí có thể tưởng tượng ra những điều tuyệt vời, cách này cũng có hiệu qủa tích cực tương tự .

“Hạnh phúc giống như con bướm vậy, bạn càng đuổi theo càng không bắt được nhưng khi bạn kiên trì chờ đợi có thể hạnh phúc sẽ đến với bạn’’ – Nathaniel Howthorne (1804-1864).

Vậy hãy đặt ra các quy tắc để điều chỉnh hành vi của mình. Yêu thương hoặc chí ít là khoan dung với mọi người. Đừng phí sức với những việc mà rốt cục chưa chắc đã làm bạn hạnh phúc hơn.

“Niềm hạnh phúc lớn lao nhất đời là làm được những gì mình mong muốn’’ – Desiderius Erasmus (1465-1536)

“Một cuộc sống hạnh phúc là khi ta thấy thanh thản trong tâm hồn’’ – Cicero (trước Công Nguyên)

8. Biết hài lòng với những gì mình có

“Cách duy nhất để có hạnh phúc là đừng quá tham vọng’’ – Epictetus (55-135)

Có đôi khi bạn không tìm ra giải pháp cho những vấn đề quan trọng hãy lường trước những hậu quả có thể xảy ra và chấp nhận nó, điều này sẽ giúp bạn dễ chịu hơn.

“Chúa đã ban cho tôi sự bình thản để chấp nhận những gì mình không thể thay đổi được, dũng khí để thay đổi những gì có thể và sự thông thái để phán quyết mọi việc’’ (Kinh cầu)

Sau mỗi việc xảy ra bạn học được những gì ? Vững bước sau những khó khăn chúng ta sẽ khôn ngoan và mạnh mẽ hơn. Việc gì sắp xảy ra thì dù có lo lắng đến mấy cũng không ngăn nó xảy ra được. Lo lắng về những việc ta không thể thay đổi chỉ làm cho ta căng thẳng và mệt mỏi .

“Lo nghĩ mà không giải quyết được vấn đề thì thà đừng nghĩ còn hơn, việc gì đến sẽ đến’’ –William Shakepeare (1564-1616)

Mọi việc có thể không quá tệ như bạn nghĩ phải không ? Thậm chí bạn vẫn nhớ mọi chuyện ? Vậy mọi người thì sao ? Họ có còn nhớ ? Cam chịu số phận là một trong những phương châm sống. Nó giúp ta chấp nhận kể cả những việc tưởng như không thể, mọi vấn đề dường như đơn giản hơn. Ta nên nhẫn nhịn chờ cơ hội.

“Nhẫn nại là điều đầu tiên một đứa trẻ cần học, đó là đức tính cần thiết phải học’’ –Jean Jacques Rousseau (1712-1778)

“Nếu mọi điều không may đến cùng một lúc chúng ta nên chấp nhận và vượt qua nó bởi số phận luôn công bằng với ta’’ – Sosrates (trước Công Nguyên)

9. Nỗi tuyệt vọng

Cảm giác thất vọng có thể xảy ra nhưng bạn nên biết rằng vẫn có nhiều người cũng gặp khó khăn như mình, họ vẫn vượt qua tất cả và bạn cũng sẽ làm được như vậy.

“Càng đến gần thành công mọi việc càng khó khăn hơn
Những việc chưa tốt rồi sẽ tốt

10. Hãy sửa chữa sai lầm
Rồi mọi việc sẽ trở nên tốt hơn’’ – Henry Longfellow (1807-1882)

Mọi việc rồi sẽ qua, như từ xưa đến nay vẫn vậy. Để tránh cảm giác mất hy vọng bạn hãy nghĩ về những gì mình đang có như: gia đình, bạn bè, tuổi trẻ, sức khoẻ, công việc, thiên nhiên, con vật cưng của bạn, khu vườn, âm nhạc, niềm tin cũng như những quyển sách hay vân vân …

“Dẫu cho mọi thứ mất đi tương lai vẫn còn phía trước’’ – Christian Bovee (1820-1904)

Cảm giác tội lỗi gây ra mệt mỏi, chán nản. Chúng ta nên suy nghĩ kỹ về những gì ta đã làm để ý thức về hành động của mình và sửa chữa nếu có thể. Việc duy nhất chúng ta có thể làm là chắc chắn không lặp lại những lỗi sai như vậy một lần nữa. Hơn nữa nếu cứ suy nghĩ quá nhiều về một sự việc sẽ chẳng đem lại kết quả gì, nó thực sự vô ích.

Tránh những việc làm không tốt như: chỉ trích, lên án hoặc hạ nhục người khác. Phát hiện ra những đức tính tốt của mọi người và bình tĩnh khi phán xét. Thừa nhận là mình có lỗi nhưng cũng không nên dằn vặt, chỉ trích bản thân. Một trong những cách tốt nhất tránh tình trạng mệt mỏi, chán nản là có gì đó làm khiến ta bận rộn.

Xin lỗi, em chỉ là con đĩ ! (Chương 14)

June 19, 2007
src=\”https://onlyyouandyou.files.wordpress.com/2009/06/1182246069-hr-57.jpg\”

Chương 14:


Một ngày tôi đi làm về muộn. Vừa xuống xe tôi thấy có bóng người theo sau.

Nghĩ là cướp, tôi định đi ngay vào khu chung cư.

\”- Hà Niệm Bân! Chờ đã!\”

Tôi quay lại, kinh ngạc nhìn người đàn ông gọi lên tên tôi, dắt một thằng cu chừng mười tuổi. Thằng bé xấu hổ, nấp sau lưng người kia chỉ lộ ra nửa gương mặt.

\”- Anh là…?\” – Tôi không nhớ ra là ai, thấy gương mặt hơi quen mà thôi.

\”- Tôi tên là gì không quan trọng. Anh đi thăm Hạ Âu mau!\”

Tôi nghĩ khi nghe đến hai chữ Hạ Âu, tôi đã trợn tròn mắt. Tôi nhìn khắp người đối diện, quần áo bình thường, tuổi trạc 50… Tôi nhìn ông ta như nhìn tình địch, mươi giây, rồi hỏi:

\”- Vì sao anh biết tôi ở đây?\”

\”- Công ty ai mà chả biết giám đốc Bân?\”

Tôi càng buồn phiền.

\”- Có thể nói chuyện không?\” – Ông ta trực tiếp hỏi.

Tôi biết chắc có việc gì đó không thể nói người ngoài biết, tuy cảnh giác, nhưng tôi không thể giấu sự tò mò trong lòng bao năm. Tôi đưa ông ta vào nhà, vừa may Tiểu Mãn đã mang con về ngoại.

\”- Mời anh uống trà!\” – đưa chén nước cho ông ta, ngồi xuống đối diện.

\”- Ôi cảm ơn anh.\”– Ông ta đang nhìn khắp nhà tôi, thấy tôi bưng trà tới vội nói một câu khách sáo.

\”- Anh có việc gì? Nói đi. Hạ Âu rốt cuộc đang ở đâu, cô ấy sao rồi?\” – Lòng tôi nôn nao, nhìn đứa bé đang ngồi nghiêm trang cạnh ông ta – \”Thế còn đứa bé này là ai?\”

\”- Hà Niệm Bân anh đừng nôn nóng. Ngày hôm nay tôi đến đây, là mong muốn anh đi tìm Hạ Âu. Tất nhiên tôi sẽ nói cho anh tất cả câu chuyện. Chuyện này chỉ ba người biết. Một người là tôi, một người là Hạ Âu, còn lại là người đàn ông đã hại Hạ Âu không thể rũ bỏ thân phận mình.\”

Mỗi tế bào trên người tôi đều tập trung tai một điểm, tôi chưa bao giờ chăm chú và lo lắng thế. Tôi oán trách ông ta nói quá chậm, ông ta làm sao hiểu nổi những gì chôn kỹ trong đáy lòng giờ bị thức dậy sẽ dày vò tôi ra sao.

\”- Hy Hy, cháu đi xem ti-vi ở trong nhà đi.\” – Người đàn ông bảo đứa trẻ.

Đứa bé ngoan ngoãn đi vào phòng. Khi đi qua chỗ tôi, tôi gặp lại nét quá quen thuộc trong ánh nhìn phẳng lặng từ đôi mắt cậu bé.

\”- Anh cứ nói đi.\”

\”- Hạ Âu là một người con gái tốt! Và là đứa trẻ đáng thương!\”

Lời nhập đề của ông ta suýt làm tôi rơi nước mắt. Cái điều tôi sợ hãi nhất bao năm nay là tôi không hiểu Hạ Âu.

\”- Lần đầu tôi gặp Hạ Âu là khi cô ấy 16 tuổi. Có thể nói, tôi đã nhìn thấy cô ấy trưởng thành. Tuổi thần tiên, lại mang một gương mặt với thần thái mà không người lớn nào biểu lộ được. Tôi chưa bao giờ thấy cô ấy cười, cô ấy rất ít nói. Nhưng tôi lại tận mắt phải chứng kiến cô ấy bị… Trời ạ, lúc đó lòng tôi đau xót thay cho cô ấy, một đứa con gái, bị dày vò đến mức khắp người đầy vết thương, khi sếp không có mặt cô ấy còn an ủi tôi, kêu, chú Lý chú đừng để ý đến con, dùng rượu nóng bóp là khỏi nhanh thôi. Anh xem, những lời nói của cô ấy đến người lớn cũng phải ăn năn. Nhưng chúng ta thì giúp được gì cho nhau? Chúng ta cũng phải mang lương về nuôi con nuôi vợ. Vâng, tôi là lái xe cho sếp. Tôi đã lái xe cho sếp gần 20 năm rồi!\”

Ông ta uống ngụm trà, nói tiếp:

\”- Sếp bao mẹ Hạ Âu là cớ, sếp chỉ thích Hạ Âu. Chỉ dùng mẹ Hạ Âu làm miếng mồi dụ dỗ chờ cô gái mười mấy tuổi mắc câu. Còn Hạ Âu, anh đừng nhìn vẻ ngoài lạnh lẽo của cô ấy, bướng bỉnh mà hiếu nghĩa. Cho nên, mỗi khi sếp về công ty, hầu như đều kêu Hạ Âu đến. Cô ấy mới chỉ là một cô bé thôi a, anh bảo làm sao cô ấy có thể vui có thể tươi cười. Và mỗi lần sếp kêu cô ấy tới, đều bắt tôi lái xe. Có những lúc tôi thật sự không dằn lòng nổi. Từng ấy năm, tôi đã coi cô ấy như là con gái ruột của tôi.\”

Thì ra ông ta chính là người lái xe đó. Tôi bảo xin anh hãy kể tiếp đi, những điều này Hạ Âu đã nói với tôi rồi.

Ông ta nhìn tôi, tiếp tục:

\”- Sau này mẹ cô ấy mất rồi, Hạ Âu ngày xưa vốn coi rẻ lão sếp, nhưng rồi lại gặp anh. Đáng lẽ cô ấy có thể ra đi, cô ấy thù hận người đàn ông kia như thế cơ mà. Nhưng rồi mỗi lần ông sếp gọi, cô lại tới, ngoan ngoãn!\”

Tôi không hiểu. Nhưng trong khi ông ta nói tôi không tiện ngắt lời.

\”- Anh đã nhìn thấy Hạ Âu khóc bao giờ chưa? Tôi chỉ thấy một lần, là lúc cô ấy có thai khoảng 1 tháng.\”

\”- Vì sao?\”

\”- Sếp cũng không hiểu tại sao nữa. Những mà nói chung đàn ông với đàn bà… Anh biết đấy, có lúc cũng rất khó nói. Tại vì bình thường thì lúc nào sếp cũng chuẩn bị sẵn áo mưa, và xưa nay lần nào cũng mang bao. Nhưng có một lần ông sếp phải cách ba tháng mới quay lại đây, không mang bao. Hạ Âu cũng không biết, không cảm nhận. Sau này khi tôi nghe từ chính miệng sếp kể, mới vội vã tìm Hạ Âu hỏi. Khi đó Hạ Âu đã có bầu 1 tháng rồi. Cho nên, khi đó cô rất lo lắng, bản thân cô cũng không biết cái thai là của ai. Vì anh rất muốn có con, cô ấy nhất định không thể nào giết đứa bé. Nhưng cô ấy sợ nếu đó không phải con của anh, cho nên cuối cùng đã chọn cách ra đi. Ngày đó, lo việc thai nghén cho cô đều một tay vợ tôi, bà ấy cũng xót xa cho cuộc đời Hạ Âu.\”

Tôi sững sờ, sao ngốc thế em ơi!

\”- Cho đến khi đứa bé chào đời bình an, là một bé trai. Cô ấy vội vã đi tìm anh, thì thấy bên anh đã có thêm một người phụ nữ. Anh Hà, Hạ Âu không hề bạc với anh! Con trai anh cũng đã được chăm sóc đến lớn từng này rồi!\”

\”- Làm sao cô ấy biết đây là con tôi?\” – Tôi lập tức nghi ngờ, cho dù ngay giây phút đầu tiên nhìn thấy cậu bé, tôi đã có một cảm giác không thể nói ra. Như cảm giác thầm kín lúc bạn thấy bố mẹ thân thuộc gần bên.

\”- Còn nhớ hôm anh dẫn bạn gái dạo phố không? Lúc ấy thật ra là tôi đang chở cô ấy đi gặp sếp. Nhưng vô tình gặp lại anh, cô ấy đã lên xe rồi, Hạ Âu kêu lên đòi bằng được xuống xe đi tìm anh. Cho nên tôi mới nhượng bộ, đỗ xe cho cô đi. Cô ấy quay lại, trên tay cầm một chiếc khăn giấy thấm máu, kích động tới mức tay run bần bật, nói, đó là máu của anh.\”

Tôi nhớ chứ, là máu khi tôi bị người lạ đâm sầm vào.

\”- Ngay trong ngày, cô mang con đi xét nghiệm DNA, kết quả là con trai anh. Ngay giây phút có kết quả xét nghiệm, cô ôm lấy con khóc cười mãi. Nhưng rồi sau không hiểu vì sao, lại đi mất. Không ai biết cô ấy đi đâu, đến tôi cũng không hề biết.\”

Tôi nghe và thấy trái tim tôi dừng đập, tôi cầm chén trà, cầm suốt hai tiếng đồng hồ.

Ông ta nhấp một ngụm, nói nữa:

\”- Mãi đến tháng 6 năm nay, cô ấy mới nhờ người tìm tôi, bảo mang đứa bé qua đây, còn cô ấy không đến. Tôi có khẩn khoản người mang Hy Hy tới mách cho tôi tình hình Hạ Âu, lúc đầu bà ta sống chết không chịu nói, sáng nay tôi lại đi tìm, bà ta mới nói, Hạ Âu vốn làm việc tại một khách sạn 5 sao ở Thẩm Quyến, tuy sống chật vật song có đứa con đáng yêu ở bên cũng hạnh phúc. Hai tuần trước, một người đàn ông trọ ở khách sạn đó mượn rượu ép Hạ Âu, con bé tất nhiên không chịu, đã lỡ tay giết chết ông khách kia! Tôi cũng không rõ lắm, có lẽ nên gọi là phòng vệ chính đáng, nhưng Hạ Âu đã giết người ta rồi, đây lại là người họ hàng của một ông sếp to bên công an. Tôi nghĩ, có lẽ là hận thù suốt hai mươi năm tích tụ. Nên nhẹ cũng sẽ phải tù chung thân.\”

Lúc đó quên không biết tôi còn cảm giác gì, phải máu cũng đông lại không chảy trong huyết mạch.

\”- Cô ấy đã nhờ những bạn bè chị em xung quanh mang đứa bé gửi sang cho tôi. Anh xem, tất cả là nghiệp chướng! Tôi vội đến đây ngay, kêu anh hãy đi tìm Hạ Âu ngay, cho dù là lần gặp mặt cuối cùng… cho dù… cho cô ấy gặp người thân duy nhất…\”

Nói đến đây, người đàn ông dày dạn việc đời nghẹn ngào.

Tôi không khóc, đầu óc tôi kín mít.

\”- Anh, hãy nói cho tôi biết, ông sếp kia là ai?\”

\”- Cậu ơi, cậu cho rằng cậu chỉ bốn năm vẻn vẹn, leo đến chức này được sao? Hại đời Hạ Âu, cậu cũng có phần đấy! Tất nhiên, thủ phạm chính là Lưu Quang Đông.\”

Tôi sững sờ.

Lưu là Tổng giám đốc của tập đoàn đầu tư xx.

Tôi chỉ là giám đốc khu vực của tập đoàn này, nói thẳng ra tôi cũng chỉ là một tay chân dưới quyền làm thuê cho ông ta. Tôi chỉ có bốn năm ngắn ngủi từ một tổ trưởng thăng tiến đến ngày nay, tôi vẫn từng kiêu hãnh vì năng lực của mình. Không nghĩ đến, một người con gái, đã dùng cả sinh mệnh và ô nhục để đổi lấy nó.

Tôi đờ đẫn đi vào buồng, một tay ôm ghì đứa con trai, con của bố ơi! Mười tuổi mới biết có bố! Bố đã làm gì mẹ con thế này!

Tôi rúc đầu vào lòng đứa con trai bé bỏng.

Đêm. Không ngủ. Đặt vé chuyến bay sớm mai. Tôi kể câu chuyện cho vợ, vợ tôi khóc kinh thiên động địa, sau đó khẳng định, vợ nhất định sẽ yêu đứa con trai hơn cô công chúa Lộ Lộ.

Ngày hôm sau tôi bay đi Thẩm Quyến.

Hạ Âu, người con gái thiện lương, tôi đến đây, em đừng sợ hãi nữa!

Ba năm sau vào mỗi tiết Thanh Minh, tôi lại mang vợ con đến nơi này. Cả nhà đều quỳ lạy người dưới mộ vài lễ.

Ngày đó chắc cô ấy chẳng đau đớn lâu. Cô chịu án tử hình ở pháp trường, chết dưới súng.

Cả đời sống trong nỗi đau, có thể chỉ cái chết mới là một sự giải thoát.

\”- Anh ơi, dưới này là ai hả anh?\” – Con gái tôi hỏi con trai tôi.

\”- mẹ.\”

\”- Nhưng mà mẹ đây rồi cơ mà!\”

Con trai tôi nhìn trời, nước mắt nó dâng ngập tràn mi nhưng không chịu chảy ra. Nó có đôi con ngươi thuần khiết y hệt mẹ nó, đôi khi vẫn hiện lên vẻ yên tĩnh như của mẹ.

\”- Đây là mẹ ở trời mây.\” – Con trai nói.

Vợ là một loài nhạy cảm, cô ấy đứng bên tôi khóc thút thít.

…..

“Xin lỗi, em chỉ là con đĩ!”

Xin lỗi, em chỉ là con đĩ ! (Chương 13)

June 19, 2007
src=\”https://onlyyouandyou.files.wordpress.com/2009/06/1182246007-hr-55.jpg\”

Chương 13:


Tôi tá hỏa, sao có nội một ngày mà hai người con gái nói cùng một câu nhỉ?

Tôi cất giọng mệt mỏi bất cần:

\’- Sao em lại nghĩ đến chuyện cưới?\”

Vì trước đây chưa bao giờ cô đề cập đến chuyện này, cô bảo cô còn trẻ, chưa chơi thỏa chí, hôn nhân sẽ hủy diệt cô. Nhưng vì sao cô biến đổi quá nhanh? Lẽ nào cô… đã gặp Hạ Âu?

Nghĩ đến khả năng này, lưng tôi một luồng lạnh.

\”- Hì hì, người ta vừa xem trên ti vi thấy cô dâu mặc váy cưới đẹp tuyệt trần ~!\”

\”- Ôi trời, hôm nay anh mệt lắm, em đừng quấy rầy anh nữa nào.\” – Tôi bất đắc dĩ đẩy cô ấy ra, vứt người vào sô-pha, nặng nề ngập mình trong đó, nhắm nghiền mắt, cố để không nghĩ tới bất cứ thứ gì.

\”- Sao? Anh vừa nghe đến cưới xin đã mệt mỏi rồi à?\” – Cô giận dữ, sán đến ôm cổ tôi hỏi.

\”- Đâu có, hôm nay anh làm việc mệt lắm.\”

\”- Thế á? Chồng ơi để vợ đấm lưng cho nào!\” – Đôi tay cô lại lập tức trở nên bận rộn. Mà có vẻ bận bịu vô chừng.

Tôi đặt tay lên đôi chân quỳ trên nệm sô-pha của cô, mềm rượi, đầy đặn.

\”- Đấm lưng cho chồng nào, chồng ơi chồng vất vả quá, để vợ hát bài ca ngợi chồng nào. Chồng ơi anh là trời, chồng của em ơi, lớn nhất là chồng, chồng thật là tốt quá! Nào chồng, anh đoán xem những chữ cuối cùng của bài ghép lại là gì nào?\”

Cô vừa đấm lưng vừa rền cái bài hát dai dẳng. – \”Ha ha, đoán được chưa nào? Đồ ngốc nghếch, thế mà cũng không biết, trời – ơi – tốt – quá! Chồng ơi, anh đúng là tốt bằng cả trời luôn!\”

Tiểu Mãn vừa nói vừa nhảy cẫng lên. Nói tôi tốt bằng trời.

Tôi nhìn cô. Tôi nghĩ, những người không hiểu gì trên đời sao họ lại thật là hạnh phúc.

\”- Tiểu Mãn, em thật là hạnh phúc!\” – Tôi thốt lên từ tận đáy lòng.

\”- Vâng ạ! Chồng em tài giỏi như thế , em lại không hạnh phúc sao? Bạn bè em vừa nghe nói anh là người có địa vị đã thèm muốn chết đi được!\” – Tiểu Mãn tự hào nói, tuy nhiên cô xưa nay đã bao giờ biết chức vụ của tôi ở công ty là gì đâu.

Rồi cô đi nấu cơm. Giờ đây Tiểu Mãn đã bắt đầu học nấu nướng, bởi vừa mới bắt đầu học làm bếp, nên sự thích thú của cô vẫn còn nhiều lắm, có điều đồ ăn dở tôi cũng chẳng dám nói, sợ cô giận chết.

Buổi tối Đại Bản đến ăn cơm, cứ nhăn mặt chê dở không nuốt nổi, nhưng vừa nghe nói là Tiểu Mãn nấu, vội vã nghiêm túc bảo ngon tuyệt!

Sau Đại Bản nói với tôi, Tiểu Mãn ở nhà chưa bao giờ làm bếp. Tôi nói biết rồi, anh ta vỗ vai tôi bảo, Tiểu Mãn tốt đấy, thích hợp với cậu đấy.

\”- Mày cẩn thận phục thiện đi là vừa, đừng có làm tổn thương Tiểu Mãn, nghe không? Gái con nhà đấy!\” – Đại Bản lần đầu tiên có vẻ ăn nói tử tế thế với tôi về một phụ nữ.

Có lẽ cũng đã đến lúc để trái tim điệp trùng thương tích phiêu bạt nơi vô bờ bến của tôi quay về rồi.

Sau này tôi hầu như rất ít nghĩ đến Hạ Âu. Chỉ có một lần, vào nửa năm sau trong cuộc họp mặt lớp cũ, một cô bạn lớp 12 cũ mang đứa con hai tuổi đến họp lớp, bảo chồng làm thêm giờ, để con ở nhà một mình không yên tâm nên mang theo.

Cậu chàng rất nghịch ngợm, nói năng đi đứng thật y như Tiểu Mãn nhà tôi, ha ha.

Tôi hơi chạnh lòng vì bạn bè hầu như đều đã con cái cả, nhìn lại mình đã có vẻ già rồi. Mọi người nghe nói tôi chưa kết hôn đều cười tôi kén chọn quá. Bảo không sinh lấy thằng cu rồi sau này sức chả đủ đâu. Và mọi người đều cười.

Tôi cũng miễn cưỡng cười vài tiếng. Cậu bé chốc chốc lại chạy tới chỗ tôi kêu chú chú.

\”- Chú ! Chú!\” – \”Nào ngoan nào\” Tôi dùng một giọng nói êm quá sức tưởng tượng để dỗ cậu chàng.

Tôi nhớ tới đứa con xấu số của tôi. Giá như được chào đời, có lẽ, nó cũng đã bằng chừng này. Mà nó sẽ kiêu hãnh gọi tôi là Cha! cha!

\”- Cháu tên là gì nào?\”

\”- Sâu Sâu… Tơ tơ… \”- Nhóc còn chưa nói sõi, cũng còn chưa biết mình đang nói cái gì.

Rồi tôi nghe tiếng mẹ cậu từ phía bên kia: – \”Ái dà, giờ tôi còn phải trông con nữa, cuộc sống thật chật vật. Bố nó thu nhập một tháng cũng chỉ 2.000 tệ, hai hai là bốn hai bốn là tám, hai năm cũng mới chỉ thu nhập được 48 nghìn mà thôi…\”

Tôi đột ngột choàng tỉnh như ra một vùng sáng: Mỗi tháng hai nghìn, hai năm 48 nghìn…

\”Nếu em có 48.500 tệ, anh có cưới em không?\”

Cô đĩ ấy đã nói câu đó với tôi khi nào?

48 nghìn, cộng vớ
i lần đầu khi cô ấy 16 tuổi, tôi vứt cho cô năm trăm tệ…

Tôi đột ngột đau thắt ruột gan. Hạ Âu đang chứng minh cô ấy chưa hề là đĩ!

Sau này, tôi có ý tìm Hạ Âu, hỏi thăm về cả người đàn ông kia, nhưng chẳng có kết quả gì, thêm vào đó, Tiểu Mãn ăn ở với tôi thật không có gì phải chê trách, nên rồi tôi cũng không nghĩ ngợi nhiều nữa.

Hai năm sau trong lễ thành hôn của tôi và Tiểu Mãn, Đại Bản chỉ nói một câu:

\”- Chớ đang ăn trong bát còn dòm ở nồi!\”

Anh ta nói chen vào lúc mọi người đang cười đùa trêu chọc tôi tưng bừng, không có ai để ý. Mẹ Tiểu Mãn, mẹ vợ tôi cười rạng rỡ thật vui vẻ. Nhưng tôi vẫn chưa bao giờ có thể có cái tình thân thương với bà như từng có với mẹ Hạ Âu. Tiểu Mãn lộ rõ vẻ bất mãn, vì cái bụng của cô làm cho cô không thể nào mặc vừa chiếc váy cưới cô yêu mà cô từng miêu tả là \” áo cưới đẹp tuyệt\”.

Chỉ non nửa năm, Tiểu Mãn cho tôi một cô công chúa. Tất nhiên cô chỉ chịu kết hôn với tôi khi đã có bầu mấy tháng. Cô ấy còn không hề phát hiện là mình đã có thai. Tôi hỏi, Tiểu Mãn, em bị tắt kinh bao lâu rồi, cô đáp với vẻ thậm ngốc \” Làm sao mà em biết được cơ chứ?\”

Rồi sau đó chúng tôi đi khám, cái thai đã hơn hai tháng.

Vội vã cưới. Chỉ vì không chiều được cô dâu một chiếc váy cưới thêu hoa, tôi bị cằn nhằn cả mấy tháng. Biết làm sao được. Khi cô công chúa được 100 ngày tuổi, chúng tôi chụp lại một bức ảnh cưới có toàn gia đình.

Trong ảnh, Tiểu Mãn cười rạng rỡ.

Khi ấy tôi rất hạnh phúc, Tiểu Mãn rất đáng yêu, cô công chúa nhỏ dễ thương. Tôi đã tưởng rằng tôi đã quên Hạ Âu rồi.

Người con gái xinh đẹp Hạ Âu. \”Xin lỗi, em chỉ là con đĩ!\” Tôi đã từng nói câu ấy với cô.

Sau khi biết vì sao Hạ Âu muốn đưa tôi hơn bốn vạn tệ, tôi thật sự hối hận và đớn đau. Nhưng sự ra đời của con gái tôi đã mang lại một niềm vui mới mẻ, tôi cảm thấy tôi đã trở thành một người đàn ông để vợ tựa vào và một người cha vĩ đại, cái điều hạnh phúc nhất mỗi ngày là, tôi nhìn thấy Tiểu Mãn bế Tiểu Tiểu Mãn ngồi trên sô-pha nô giỡn cười đùa.

\”- Tiểu Mãn, anh muốn mỗi ngày đều làm em hạnh phúc.\” – Tôi thề trong lễ cưới, từ tận đáy lòng.

Tôi đã nghĩ tôi làm được điều đó.

Cô con gái bé bỏng đã 8 tháng, bập bẹ học nói.

\”- Lộ Lộ (tên công chúa nhỏ) con gọi ba đi nào!\”

\”- Ba ba…\”

Tôi vui sướng nghe con gái non nớt gọi ba, trong lòng ấm áp hạnh phúc đến mê mụ.

\”- Ba, ba, ba, ba…\” – Con tôi gọi không ngớt – \”Ma ma, bà bà, ta ta…\”

Ta ta, hiểu theo ý cô nàng phải là ca ca (anh trai) mới đúng.

Đôi khi tôi không kìm được ôm con vào lòng thầm thì khẽ, \” Con ơi, đáng lẽ ra con cũng có anh, anh trai con đáng lẽ cũng phải 5 tuổi rồi!\”. Ngày xưa tôi vẫn cùng Hạ Âu mơ tưởng, con chúng tôi nhất định sẽ là trai, vì thế cho đến giờ tôi vẫn luôn nghĩ, cái thai ngày ấy đáng lẽ là một cậu bé.

\”- Ta ta…\” – con gái tôi vẫn ngây thơ gọi.

Đau và nhớ, mênh mang trong những hoài niệm xót thương…

Tôi đã là một người đàn ông 35 tuổi, tôi đã qua những tuổi sùng bái tình yêu mơ đắm những phong hoa tuyết nguyệt xa vời từ lâu, tôi chỉ còn muốn một cuộc sống bình yên.

Một buổi chiều năm 2004, tôi dắt con gái Lộ Lộ bốn tuổi từ công viên đi xem hà mã. Vợ tôi gần đây lại mê đánh mạt chược, song chỉ cần cô đừng về nhà quá muộn là tôi cũng chẳng thắc mắc gì. Cô ấy cũng cần khoảng trời riêng. Tôi biết cô ấy cũng có mức độ, cùng lắm là thua hơn trăm tệ thì lại về khóc lóc nhõng nhẽo đòi tôi bù lỗ.

Tiểu Mãn vẫn còn con nít, có khi sau này cô ấy lại về nhõng nhẽo với cả con.

Nghĩ đến đây tôi không nhịn được cười.

Đi đến một góc hoang vắng của công viên.

\”- Ba ba, con muốn uống nước khoáng!\” – Con gái gọi.

\”- Được, Lộ Lộ nhìn xem nước khoáng ở đâu nào, rồi bảo ba, ba mua cho con!\”

\”- Ba ba, ở đằng kia bán! Ba ba, ở đằng kia!\” – Cô con gái nhỏ dùng hết sức lực kéo tay tôi về phía quán hàng nhỏ bên đường.

\”- Lộ Lộ, ở đây có bán nước khoáng đâu con!\” – Tôi nhíu mày nói, chú ý nhìn, quán bé, bày trên bàn một tấm bảng đen nho nhỏ, viết hàng chữ bằng phấn \”Tôm lạnh một đồng một bát\”.

Tôi lặng người đi, tôi không ngờ gặp một trò đùa trêu ngươi sau bao nhiêu năm. Mặt hồ nước trong tôi đã vỡ tràn con đê ngăn, hồi ức mang những chua xót trào lên.

Bóng dáng người con gái đã mất đi trong ánh mặt trời giờ sao hiện lên rõ ràng. Tôi nghĩ phải tôi đã giấu em trong sâu thẳm trái tim tôi.

Trong đáy tim tôi có một người con gái tên
gọi là Vĩnh Viễn, cô đứng trong ánh mặt trời đầu hạ, toàn thân lan tỏa một hương thơm nhẹ nhõm vô hình.

\”- Ba ba, đây là cái gì?\”

\”- Chủ quán, cho hai bát chè tôm lạnh.\” – Tôi gọi.

\”- Đây, tới đây.\” – Một phụ nữ vội vã chạy tới, cô ta đang ngồi bàn bên tám chuyện với bà chị. Tôi vừa kêu cô đã tới, hai tay chùi tới tấp lên tạp dề. – \”Hai bát à, dạ có ngay.\”

Rồi lanh lẹn múc hai bát.

Cô con gái nhỏ của tôi vui sướng ngồi ăn, nói ba ơi ngon quá ba ơi ngọt cực ba ơi mát lạnh!

Con gái tôi trò chuyện vẫn nối những câu không dứt như vậy.

Tôi ngồi nhìn con ăn trìu mến, còn tôi không thể nào ăn, tôi sợ sẽ nuốt mất những nhớ thương.

Con gái ăn hết, mãn nguyện vui hớn hở đi dạo cùng tôi, trên đường đi còn hỏi: – \”Ba ba, khi nãy là cái gì mà ăn ngon tuyệt.\”

\”- Đó là hồi ức!\” – Trong tim tôi đắng nghét những đau.

Buổi tối, con gái về bảo mẹ, hôm nay con ăn hết hai bát hồi ức. Tiểu Mãn nghe xong cười rung cả nhà.

Người mà cái gì cũng không hiểu thì thật hạnh phúc

Xin lỗi, em chỉ là con đĩ ! (Chương 12)

June 19, 2007
src=\”https://onlyyouandyou.files.wordpress.com/2009/06/1182245864-hr-53.jpg\”

Chương 12:

Hạ Âu có vẻ như sống không đến nỗi nào, béo lên một chút so với ngày trước, nhưng rất thon thả.

Cô ấy cười với tôi và nói – \”Hi!\”

Tôi vẫn trong cơn kinh ngạc vui mừng trong giây phút gặp gỡ, không kịp phản ứng.

\”- Hi! Xin chào! Cô là bạn của Bân Bân à? Tôi tên là Tiểu Mãn!\” – Tiểu Mãn rất tự nhiên, chào hỏi trước. Khuỷu tay huých tôi – \”Người ta chào anh kìa, ngốc!\”

Tôi định thần, vội đáp lại, chắc hẳn lúc đó trông tôi rất thảm hại. Về nhà, Tiểu Mãn có nhận xét, trông tôi lúc đó như một anh nông dân quê mùa phải đứng trước mặt người quyền cao chức trọng.

\”- Hi, Hạ Âu.\” – Rồi chẳng còn biết nói gì, chỉ nhìn Hạ Âu chằm chằm, cũng quên không buông tay cô bạn gái Tiểu Mãn ra.

Phút giây gặp gỡ quá đột ngột, cũng chả nói được cái gì, Hạ Âu bảo, cô có việc phải đi, thậm chí không để lại số điện thoại cũng không nói xem giờ đây cô sống ra sao.

Xem sắc mặt tươi sáng của Hạ Âu, có thể nghĩ chí ít, người đàn ông (những người đàn ông) của cô ấy đã không tệ bạc với cô.

Tôi nhìn theo Hạ Âu cho đến góc khuất. Mươi giây sau, một chiếc Audi chạy lướt qua tôi, ngồi bên cạnh người lái là một phụ nữ áo hai dây màu đỏ, tôi không kịp nhìn mặt. Xe đã lướt đi rồi.

\”- Ôi trời, bạn anh có vẻ hoành tráng quá nhỉ, giới thiệu cho em làm quen với!\” – Tiểu Mãn thật thà nói.

\”- Cô ta chỉ là một con đĩ!\” – Tôi đáp.

Tiễu Mãn chép miệng tiếc rẻ một cách bộc tuệch, rồi chỉ ba phút sau, cô quên béng chuyện này.

Cô kéo tay tôi dạo khắp phố. Nhưng trái tim tôi không còn ở trong ngực tôi nữa, tôi đi bên cô, không buồn tỏ ra chán nản mệt mỏi để cô ngưng công cuộc shopping. Trong tâm trí tôi chỉ còn lại một mình Hạ Âu.

Hạ Âu giờ đang ngồi trong chiếc xe của thằng đàn ông bao cô, hoặc có thể đang ngồi trong lòng gã. Cô ngồi chỗ nào thì cũng có liên quan gì đến tôi đâu, thế nhưng vì sao trái tim tôi đau đến thế này?

Tôi vẫn nghĩ Hạ Âu đã rời bỏ thành phố này, nên ban nãy, khi gặp mặt tôi suýt ngất. Tôi từ trong sâu thẳm bản năng tôi, chỉ muốn đi theo bao bọc cô yêu thương cô, như một trách nhiệm từ ngay trong những mạch máu đang chảy trong tôi, nhưng cô đã đi mà không nói năng gì.

Thậm chí kiêu căng lướt qua tôi trong chiếc xe của thằng đàn ông nào đó đang bao cô. Thậm chí không nhìn tôi.

Những nỗi xúc động biến thành giận dữ.

Tôi bắt đầu lo lắng buồn bực một cách kỳ lạ, bực bội và nhẫn nại để Tiểu Mãn kéo tay tôi đi như một phu đang kéo thuyền, một cửa hàng rồi lại một cửa hàng, tôi nghĩ phải tôi đang ở trong một mê cung, dường như nơi ta bước không hề tới, và ta sẽ cứ mãi quay về nơi ban đầu.

Đúng lúc sự nhẫn nại của tôi đến điểm tận cùng, thì phía trước những tiếng kêu thất thanh:

\”- Ối trời ơi, giết người, cứu với, có người bị giết!\” – Giọng một phụ nữ.

Tôi chưa kịp hiểu ra việc gì, thì thấy những người phía trước dạt hết sang bên phải, rồi có một người lao thẳng vào tôi, một giây trước khi đâm vào tôi, tôi theo tiềm thức kéo Tiểu Mãn về phía mình.

Người đàn ông kia lao thẳng vào mặt tôi. Tôi bị đập mạnh tới mức bị đẩy lùi vài bước mới đứng vững, người đàn ông kia ngã sấp trên mặt đất. Tôi còn chưa kịp hỏi vì sao, ông ta đã bò dậy chạy tiếp.

Rồi phía trước mặt có tiếng phụ nữ gào khóc, gào lên với âm độ kinh người.

Tiểu Mãn hiếu kỳ không ai bằng, mặc kệ tôi phản đối cô đã xông lên đi xem đám đông. Mọi người đang lập tức vây kín quanh kẻ bị đâm và người đi đường đang gào khóc kia.

Tâm trạng nặng nề ấm ức trong lòng tôi không biết trút vào ai, nghĩ sao hôm nay xúi quá. Mũi ngứa quá, cảm thấy có cái gì bắt đầu bò ra.

Híc, mũi tôi từ nhỏ rất khó ưa, động gì vào là chảy máu mũi. Khăn giấy để trong ví Tiểu Mãn, cô giờ đang bị nhồi trong biển người hiếu kỳ kia đâu mất. Tôi nhếch nhác dùng tay bịt mũi, lần mò về phía toa-lét của cửa hiệu thời trang.

\”- Anh lấy khăn giấy không?\”

Tiếng nói quen thuộc từ sau lưng, tôi vội vã quay đầu nhìn, thấy đôi mắt lặng lẽ của Hạ Âu. Không chờ tôi đáp, cô giữ mảnh khăn trên tay bịt vào mũi cho tôi, rồi đưa tôi một gói giấy. Rồi cô đi.

Tôi cảm giác đó là một ảo ảnh. Nhưng mùi hương ở lại là quen, và trên tay tôi đích thực có một gói khăn giấy.

Nửa tiếng sau, Tiểu Mãn gọi di động hỏi anh đang ở đâu, tôi bảo đang ở trong cửa hàng chờ cô. Và cô lại nhảy nhót tới, thấy vết máu trên mặt tôi, cứ tự trách móc mãi.

\”- Về nhà!\” – Tôi chỉ có thể nói một câu đó.

\”- Được thôi, bảo anh đi xem mà anh chẳng chịu đi xem gì cả. Anh không biết à, thằng kia thảm lắm… Vợ nó đáng thương ghê!\” – Tiểu Mãn liến thoắng, tôi nhíu mày cố không trách móc gì cô.

\”Thằng kia\” nào thảm bằng tôi?

Hôm đó là thứ hai. Trưa thứ tư, tôi nhận được điện thoại của Hạ Âu, cô không vòng vo gì hỏi tôi:

\”- Hà Niệm Bân, anh sẽ mang em đi chứ?\”

Tôi nếu không nghe nhầm thì còn cảm thấy trong giọng ấy chút hồi hộp.

\”- Em bảo gì? Em đang ở đâu thế?\”

\”- Anh đừng hỏi nhiều.\” – Lại cái câu tôi sợ nhất và không thích nghe nhất của cô \” Anh đừng hỏi nhiều\”. Tôi lập tức không hào hứng. \”- Anh hãy mang em đi, chúng mình làm đám cưới!\”

Tôi giận dữ. Cô em ơi, mỗi lần cô không vui cô lôi từ đâu ra những đàn ông chả ra gì, không chịu tòng lương, giờ thèm cưới là tôi phải cưới? Tôi còn cuộc đời của riêng tôi không, và còn gì để tin vào cô?

\”- Thế người đàn ông kia không cần cô nữa sao?\” – Tôi hỏi lạnh lùng.

Đầu dây kia im lặng vài phút, tôi nghe thấy một giọng nói yếu ớt:

\”- Thế anh có còn muốn cưới em nữa không?\”

Tôi có thể tưởng tượng cái cách cô cắn chặt môi dưới, có lẽ cô đã cắn môi đến mức trắng bệch ra.

\”- Hạ Âu, em không còn là trẻ con nữa, em không thể làm gì em thích mà không nghĩ về kết quả. Ngày trước, chính là em đã rời bỏ anh!\” – Tôi nói một cách trấn tĩnh hơn song nghiêm trang. Tôi tưởng, sau một năm và một lần gặp lại ngẫu nhiên, nào thể quay về quá khứ chỉ với một cuộc gọi điện thoại.

\”- Em chỉ muốn biết, anh sẽ cưới em chứ? Sẽ mang em đi khỏi nơi này chứ?\” – Giọng cô âu lo.

\”- Em hãy nói vì sao đi, hãy nói lý do.\”

\”- Anh vẫn còn chưa quên nổi em, đúng không?\”

Tôi bỗng dưng cảm thấy rõ ràng rằng Hạ Âu quá ngẫu hứng quá thiếu trách nhiệm. Tôi giống như con chó, cô ngoắc thì đến cô vẫy thì phải đi, một con chó đực.

Nhưng tôi cũng không thể giấu trái tim tôi vẫn đang bị cô điều khiển. Rằng suốt hai năm qua, tôi chỉ toàn sống trong thế giới của Hạ Âu.

Tôi sắp mềm lòng, tôi sắp hỏi em đang ở đâu đấy, tôi muốn nhìn thấy Hạ Âu, tôi không thể để tuột cơ hội có cô trong đời. Đột nhiên tôi nhìn thấy hộp cơm trên bàn làm việc của tôi, trong hộp là bữa trưa chung của tôi và cô bạn gái dễ thương. Tôi nhớ đến tay cô tối qua xào rau bị mỡ bắn vào phồng rộp, cô giả vờ tội nghiệp làm tôi thương xót, cô nũng nịu bắt tôi theo dỗ dành, cô bướng bỉnh khiến tôi không thể không hôn. Những lúc đó, người con gái ở bên tôi đã cho tôi bao hạnh phúc, và xưa nay, Tiểu Mãn chưa từng làm một việc gì không phải với tôi.

Và khi cùng nhau, cô ấy là trinh nữ.

\”- Anh… anh… đã có một cuộc sống mới!\”

Thật đau xót, nhưng tôi vẫn phải nói.

\”- Nếu vậy, nếu em có 48.500 tệ, anh có cưới em không?\”

Tôi nghĩ Hạ Âu không làm sao hiểu được bản chất của vấn đề.

\”- Không em ạ. Em cho anh một triệu, anh cũng không thể.\”

\”- Trời ơi…\” – Cô ấy đau đớn, nhưng tôi thì cũng đớn đau chứ khác gì? – \”Như thế, anh liệu có thể nói với em, nói rằng anh không còn yêu em nữa, có được không?\”

\”- Xin lỗi, em chỉ là con đĩ!\”

\”- Em xin lỗi!\”

Hai giây sau, điện thoại ngắt.

Tôi hiểu rằng tôi và cô ấy đã mãi mãi không còn bao giờ có thể. Tôi vứt hộp cơm xào lẫn lộn rau vào sọt rác, rồi khóa trái toa-let, tôi ngồi im trong toa-let khóc nức nở.

Đêm, rã rời về nhà, cô bạn gái nhí nhảnh lập tức bám dính lấy cổ tôi và bảo:

\”- Bân Bân, chúng ta cưới nhau đi!\”

Xin lỗi, em chỉ là con đĩ ! (Chương 11)

June 19, 2007
src=\”https://onlyyouandyou.files.wordpress.com/2009/06/1182245738-hr-51.jpg\”

Chương 11:

Tôi nhìn con đàn bà này, cô ta bảo cô ta vẫn sẽ đi. Cô ta nói như một võ sĩ dũng mãnh quả cảm, can đảm một cách tàn nhẫn.
– Em không định giải thích vì sao ư?\”
– Tôi lạnh lùng.

– Xin anh đừng hỏi em, như thế này đã là tốt lắm rồi!
– Cô kêu lên khẩn cầu.

– Như thế này? Như thế này là như thế nào? Cô thỉnh thoảng lén đi tìm giai, rồi mỗi tối lại dúi vào lòng tôi kêu “Con chúng mình thế này thế kia”? Hay thật sự cô là con đĩ rạc nên thèm thoả mãn cái nhu cầu kia?
– Tôi gào lên từ trong sâu thẳm cõi lòng, kính cửa sổ rung lên như sắp rơi xuống vỡ tan.

– Anh… thì anh hãy coi em như là tình nhân, có được không? Em xin anh cho em ở bên cạnh anh, thì thế nào cũng được. Em có thể nấu cơm cho anh, em sẽ không để ý nếu anh có người yêu, chỉ xin anh đừng vứt bỏ em…\” Cô ấy tủi nhục và mệt mỏi, như con mèo hoang, miệng lắp bắp như kẻ ăn xin đầu đường. Tôi cảm giác tôi thua tôi bất lực, tôi muốn cứu vãn tình yêu, nhưng cô ta thì không. Thì ra, cái cô ta cần chỉ là những yêu chiều của tôi, hoặc có lẽ tôi chưa bao giờ có được tình yêu như tôi tưởng. Tôi đã từng tin, như mẹ cô ta nói, một con đĩ, cái quý nhất trên đời với nó là một lời hứa hẹn của đàn ông. Nhưng tôi, của tôi thì Hạ Âu không thèm, Nếu tôi cứ trao, cô ta sẽ càng mệt mỏi.
Tôi chậm chạp đứng dậy, tôi cần đi khỏi nơi này. Không khí trong phòng ngột ngạt quá, tôi như một con thú bị nhốt trong cũi, không thể thở cũng không thể cử động. Và những gì tôi đã trao cho Hạ Âu, níu giữ cho cô, là cái cũi cuối cùng của đời tôi. Đi ra cửa ngoái lại, thấy Hạ Âu còn ngồi lặng trên sa-pha, tóc xoã xượi, mắt ngây dại. Những trăm ngàn lời nói thương xót trong lòng tôi vào giây phút này đã tràn khỏi con đê ngăn.
\”- Hạ Âu! Hạ Âu!\”
– Tôi quay người chạy đến ôm chặt cô, điên cuồng lắc vai cô, ôm ghì lấy mặt cô hôn như điên dại lên đôi môi – \”Hạ Âu, em làm như thế này là sai rồi, chúng ta có thể sống rất tốt, chỉ cần em tránh xa thằng khốn đấy ra!\”
– Tôi dùng tất cả sức mạnh của thân thể tôi ôm chặt lấy cô, khe khẽ thì thầm vào tai cô
– \”Em, em hãy nghĩ đi, còn đứa con của chúng ta nữa! Đứa con của hai chúng ta! Em định để nó cũng trầm luân sao? Anh sẽ cho em tất cả, chúng ta sẽ có một gia đình hạnh phúc, sẽ có một đứa con xinh đẹp, ở trong công viên, chúng ta sẽ nhìn thấy con nô đùa, em ơi, con mình sẽ nói gì nhỉ, nó sẽ mập mạp rắn chắc, nó sẽ nói cái giọng non nớt như chim non “Bố ơi! Mẹ ơi! Xem con đu cao không, con đu cao đến tận trời rồi này!” Hạ Âu, em đừng phạm sai lầm nữa, em không nên đi vào ngõ cụt, em hãy nghĩ đến con chúng ta!\”

\”- Con chúng ta?\”
– Cô ấy lắp bắp, rồi đột nhiên cô ấy cười như điên dại, cười làm tôi nổi da gà, toàn thân lạnh toát, tim thót lại.
– \”Con chúng ta ư, ngày thứ hai anh bỏ nhà đi, em đã đi bác sĩ, biến nó thành một đám máu nhầy rồi! Có thể đúng là nó đã bay lên trời đi mất rồi!\”

Cô ta vẫn đang cười, cô ấy cứ cười mãi. Tôi không chịu nổi con điên này nữa.
Cô ta đã giết con tôi rồi! Cô ta biết tôi yêu đứa con ấy thế nào!
\”- Thế thì cô được như cô mong muốn rồi! Hạ Âu!\” Tôi vội vã chạy trốn khỏi căn nhà có một con điên, có hung thủ đã giết con tôi. Tôi vội vã chạy trốn, quên cả thay giầy. Tôi chạy ra đến cổng khu cao ốc, thấy mình đúng là một thằng không nhà. Tôi chưa từng nghĩ sẽ đuổi Hạ Âu ra khỏi nhà tôi. Vì cô ta, nếu đuổi, sẽ thật sự không có nhà để về. Và tôi không bao giờ về nhà nữa. Hai tháng sau, Hạ Âu gọi điện cho tôi, cô ta bảo, cô đã chuyển ra khỏi nhà rồi! Tôi lập tức về, mở cánh cửa, ập vào mũi vị hoang hoải trống vắng. Khi ngôi nhà có đàn bà, người ta không dễ nhận ra thứ hơi ấm đã quá quen. Nhưng khi người phụ nữ ấy rời xa, bạn sẽ nhận ra thứ mùi hương đã làm bạn mê mẩn trong những ngày xa xưa. Tôi xem xét mọi căn phòng, chiếc nhẫn kim cương vẫn nằm trong ngăn kéo, tủ áo treo một chiếc váy trắng, tôi biết khi mặc nó, Hạ Âu sẽ phiêu diêu như đám mây trắng nhẹ nhàng. Trong phòng tắm, sữa rửa mặt của cô không còn, tôi thấy trên mặt bàn còn để một VCD “Để trở thành người mẹ trẻ tuyệt vời”. Nước mắt tôi đã lăn ra vào lúc tôi không ngờ nhất. Tôi cứ nghĩ, tôi sẽ tìm được một mẩu giấy, trong đó cô sẽ viết, đại loại như, nếu anh thế này thế này, em sẽ quay trở về! Nhưng hoàn toàn không có. Ngôi nhà tôi đã trở nên rỗng trống như ba năm về trước.

Đêm trước giấc ngủ, tôi còn thấy sót lại trên đầu giường một sợi tóc dài. Tôi đã cất giữ dấu vết còn lại duy nhất ấy của Hạ Âu. Hai tháng sau, Đại Bản giới thiệu cho tôi một người con gái khác. Cô vừa tròn 21, đang học năm thứ ba ở một trường ĐH danh tiếng. Những nét đẹ
p toát ra từ nội tâm làm cô giống như một cô bé.

Tiểu Mãn, cô bạn gái mới giống người có bệnh hiếu động, làm tôi thường nghĩ, giá cô ấy thành đôi cùng Đại Bản thì đẹp. Nhưng Tiểu Mãn nói, cô chả thấy xi-nhê gì với chàng Đại Bản. Cô ấy là như thế, nói năng ngẫu hứng và từ ngữ lộn xộn theo kiểu các diễn viên đang nổi trong các phim truyền hình dài tập, tuy nhiên theo cái kiểu khá nhã nhặn vui vẻ. Thời gian đầu, tôi không thể quen được với sự lóc chóc nhí nhảnh của cô, nhưng sau rồi cũng chả để ý nữa.

Cô không nấu nướng, tôi đành vào bếp làm cho cô. Nhưng tôi bắt cô phải học thuộc bài thơ kia, hàng ngày đọc tôi nghe. Tất nhiên cô không chịu, bảo, thơ gì mà dài thế này. Tôi làm mặt lạnh mất hai hôm. Khi tôi cho rằng chuyện giữa tôi và Tiểu Mãn thôi thế là đứt, thì cô tìm tôi, đọc một mạch bài thơ từ đầu chí cuối, rồi cười hì hì bảo, mỗi người đều có thói xấu, hai người ở bên nhau thì phải đành thôi! Từ đó về sau tôi mới thật sự mở cửa trái tim cho cô, coi cô ấy là người yêu thật sự, tuy nhiên thỉnh thoảng cũng bị cô ấy kể tội với \”đại ca\” Đại Bản của cô.

Đó là khi Hạ Âu đã bỏ đi được nửa năm. Tôi cũng không tìm thấy cô ở đâu nữa.
Mùa hạ lại đến, nghỉ hè, cô người yêu bé nhỏ bám chặt tôi suốt cả ngày.
Ngày xưa, tôi chưa bao giờ cảm thấy Hạ Âu bé bỏng, cho dù Hạ Âu còn nhỏ hơn Tiểu Mãn một tuổi.
Phải chăng vì trong Tiểu Mãn, bầu trời của cô luôn tràn nắng lấp lánh. Hai mươi mốt tuổi, cô như một chú ve tràn trề sinh lực, rền giọng ca luôn miệng. Mỗi ngày cô đều có những công việc làm không hết, nhàn rỗi đến phát chán và cũng vui vẻ đến khôn cùng. Niềm vui sướng nhất của cô là lẻn đến sau tôi bịt chặt mắt tôi và kêu, đố biết ai nào. Rồi sau đó vui sướng để tôi nói đáp án là: \”- Vợ!\” Cô kêu tôi phải gọi cô là vợ. Cô bảo, ở trường em bọn nó yêu nhau toàn gọi thế này đấy!

Ngày xưa, tôi tha thiết mong gọi Hạ Âu là vợ, cô thường không chịu, cô vẫn cười bảo, chưa cưới cơ mà! Tôi ép mình đừng so sánh hai người con gái, bởi Tiểu Mãn sẽ thua thê thảm. Tiểu Mãn thật sự là rất nhỏ, bởi những gì cô ấy làm: Cô vô cùng yêu các anh cầu thủ đẹp trai nhưng lại chả hiểu gì bóng đá. Bởi vậy những đêm cô thức tới 2h sáng để cùng tôi chờ Cúp châu Âu, thì đúng 2h10 phút cô trườn vào giấc ngủ. Cô thích chọc giận người khác sau đó lại nũng nịu ngọt ngào như thế

Xin lỗi, em chỉ là con đĩ ! (Chương 10)

June 19, 2007
src=\”https://onlyyouandyou.files.wordpress.com/2009/06/1182245621-hr-49.jpg\”

Chương 10:


Những ngày hỗn loạn, tôi bận cuống cuồng ở công ty, nhưng tôi cũng ko biết tôi đang bận cái gì. Tôi tìm việc để làm, nếu không tôi sẽ nhớ Hạ Âu vô cùng. Giờ đây cô ta ở trong lòng người đàn ông nào, kệ cho eo hay đùi có thêm vết bầm nào. Đêm xuống tôi cũng không về nhà, tôi sợ phải vào một căn nhà trống rỗng, càng sợ cái người đàn bà chỉ vào bụng nói ở đây có đứa con anh. Tôi ngủ giấc đêm trong cái giường nhỏ sau văn phòng, hoặc đi tiêu khiển ở Yêu Lục với bạn.

Tôi trượt vào một ống cống lăng loạn bẩn thỉu. Đáng sợ nhất, là tôi không có ý định bò lên.

Có lẽ khoảng vào quá trung tuần tháng 3, tôi buộc phải về nhà lấy một tài liệu quan trọng trong máy tính. Tôi cố ý lang thang ở ngoài đường đến tận 2 giờ sáng mới về, như thế, nếu Hạ Âu có nhà, cô ấy cũng đã ngủ rồi.

Tôi mở khẽ cửa vào nhà, như đà điểu lẻn vào. Máy tính ở phòng khách, tôi không sợ Hạ Âu phát hiện ra tôi.

Nhưng tôi vừa ngẩng đầu lên đã thấy Hạ Âu, cô thấy tôi, sững lại, rồi vội vã chạy đến giúp tôi cởi giầy.

Cơ thể cô vốn gầy gò đã chỉ còn một bộ xương, ngước đôi mắt vui sướng nhìn khi đưa đôi dép lê cho tôi:

\”- Anh đã về rồi? Thay giầy đi!\” – Cô nói nhẹ nhõm, cố ý cất giọng cao, nhưng vẫn nghẹn lại ở hai chữ cuối.

Cô ta để đôi dép cạnh chân tôi, chờ tôi cởi giầy cô lại mang đôi giầy da của tôi cất vào tủ giầy. Đã hai năm nay cô hầu như mỗi ngày đều làm việc này, thuần thục và nhẹ nhõm.

Rồi khi cô ta có mang, tôi đã không để cô ta làm thế nữa, tôi chăm sóc cho cô, cô vẫn thường nũng nịu bảo, thôi anh đừng cướp nốt niềm vui cuối cùng của em.

Tôi cứ tưởng tôi có thể không còn yêu cô ta nữa, trải qua từng đó chuyện, ít nhất có thể mất đi phần yêu rồi.

Có lẽ khi thấy đôi tay đưa ra chạm vào giầy tôi, mắt tôi đã cay. Tôi nỗ lực kiềm chế để khỏi ôm cái thân hình tiều tuỵ kia.

\”- Sao cô chưa ngủ đi?\”

Cười với tôi, ngây thơ, không đáp lời, chỉ bảo em đi lấy cho anh tách cà phê.

Tôi nhìn cô cười và nghĩ, có lẽ đang lại rơi vào vòng tròn ma mị của cô ta.

Rót tách cà phê đến, bê ghế ngồi gần tôi. Tôi không ngoái lại cũng biết cô ta đang nhìn tôi.

Mùi vị quen thuộc trong không gian khiến tim tôi mềm nhũn.

Xong việc cần làm, tôi đứng dậy, cố để không nhìn phải ánh mắt cô, tôi không để cô ta cơ hội giữ lại tôi.

\”- Em đi đặt nước vào bồn cho anh tắm.\” – Cô ta nói vội vã, chạy vào buồng tắm.

\”- Đừng, Hạ Âu…\”

\”- Sao ạ?\”

Tôi định bảo tôi không ở nhà, nhưng có vẻ hơi tàn nhẫn khi cô đang háo hức mong đợi.

\”- Thôi cô ngủ đi, tôi kiếm cái gì ăn rồi về công ty, tôi còn việc chưa xong.\” – Hy vọng cớ này làm cô đỡ buồn.

Hạ Âu lặng lẽ nhìn tôi, rồi vào bếp.

Thực ra tôi cũng không có bụng dạ để ăn.

Mười phút sau, cô bưng đồ ăn lên, ngồi bên xem tôi ăn.

\”- Dạo này mấy giờ mới ngủ?\” – Tôi xem ra có v
đ
êm nào cô ta cũng thức chờ thế này.

Cô nhìn tôi, không nói, chỉ lắc đầu.

\”- Không ngủ à?\”

\”- Không, ban ngày em ngủ rồi, ở trường.\”

Tôi kinh ngạc, nhưng không để cô ta biết. Lầm lũi ăn.

Ăn hết một bát, cô đưa tôi bát canh đầy, đây là việc ngày xưa cô thích làm.

Tôi thấy lòng đau xót đến mức không thể chịu được.

Tôi nhìn thấy tay cô run rẩy khi cầm cái thìa canh.

Tôi chậm rãi đặt cái tay cầm thìa của cô xuống, kéo cô quay về phía tôi, rồi ôm ghì cô thật chặt vào lòng, thật chặt.

\”- Em chỉ định chờ anh thôi, em chỉ định làm những gì tốt nhất có thể.\” – Cô run lên, cũng ôm chặt lấy tôi.

Tôi vuốt tóc cô, mềm và nhẹ, áp vào má cô, quen thuộc và thơm mát. Cái thân thể gầy gò đã từng quyến rũ tôi bao lâu. Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ buông cô trong vòng ôm.

Nhưng vì sao cô như thế, lừa dối mẹ ngày xưa, lừa dối tôi bây giờ. Sao cô tàn nhẫn với những người yêu cô nhất trên đời này?

Hạ Âu không thanh minh gì, mắt đỏ lên.

\”- Em phải nói cho anh biết, tối hôm đó em làm gì, với ai?\” – Tôi vẫn phải hỏi, tôi cần chính miệng cô nói ra, nếu không cả đời này tôi sẽ điên đảo vì những vết bầm tím trong tim.

Cô lắc đầu, mắt mở to, nhíu mày, cô có vẻ mặt bộc lộ cảm xúc nhiều nhất mà tôi thấy.

\”- Nói đi!\”

\”- Anh đừng hỏi!\” – Khẩn cầu, bơ vơ.

\”- Vì sao không nói cho anh biết? Vì sao vì sao vì sao không nói? Thế em muốn anh sẽ thế nào? Cứ thế này sống cả đời với em, hay em chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ sống cùng anh cả đời?\” – Tôi gầm lên, gần như là gào lên.

Rồi tôi nhìn thấy cô ấy khóc. Cô ấy ngồi trên ghế sô pha và khóc.

Đây là lần thứ ba cô ấy khóc, cũng là lần cuối cùng trong đời, tôi thấy cô ấy khóc.

Hạ Âu khóc rồi, khóc nức nở, đôi vai nhỏ run bần bật, nước mắt vòng quanh mặt, cô như thế không muốn khóc, cật lực dùng tay lau mặt, lau vừa mạnh vừa nhanh.

\”- Thôi thôi đừng khóc nữa, em lúc nào cũng thế này, toàn tự một mình. Bây giờ em không phải là chỉ một mình nữa, có việc gì thì cứ nói ra, Hạ Âu, thôi nín đi, nghe anh này, nói cho anh biết đi.\” – Tôi quỳ xuống, dỗ dành, dùng ngón tay cái lau nước mắt cho cô.

Sau một hồi, cô không khóc nữa. Rồi một hồi nữa, mới bình tĩnh lại.

\”- Anh muốn nghe thật à?\”

\”- Ừ, anh cần nghe. Vì anh muốn sống đời với em.\”

Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất, nhưng câu đầu tiên của cô ấy cũng đã làm tôi giật mình.

\”- Em tổng cộng đã bị chín người đàn ông cưỡng hiếp.\” – Cô ấy nói, mắt bắt đầu khôi phục lại vẻ điềm đạm.

Tôi cứ tưởng cô nói cô đã ăn chín quả anh đào. Nhưng cô nói là cô bị chín người… Tôi kinh ngạc đến mức mồm há ra không khép được.

\”- Còn muốn nghe tiếp không?\” – Hạ Âu cười ngạo nghễ.

Tôi nhìn cô, tôi nghĩ có thể tôi bắt đầu hiểu ra chút gì đó về cô.

Về con đĩ Hạ Âu.

\”- Ừ, em nói đi.\”

\”- Lần đầu tiên của em là năm 11 tuổi. Hồi đó mẹ em lần đầu mang đàn ông về nhà. Người đàn ông nhân lúc mẹ em ra khỏi nhà, đã cưỡng hiếp em, rồi bảo em, nếu em nói cho người khác biết, ông ta sẽ đập chết mẹ em. Cho nên em không dám nói ra. Sau này liên tiếp những người đàn ông sau đó của mẹ em, bảy người, đều làm việc đó với em. Bọn họ sau khi hành sự đều mang mẹ em ra để uy hiếp em. Họ đều đổ tội lỗi lên em, nói là vì em… dùng ánh mắt để quyến rũ họ. Anh có nghĩ liệu thật sự có một đứa bé 13 tuổi lại dâm đãng không? Mà năm đó em còn chưa tròn 13.\”

Tôi im lặng, tôi không thể tưởng tượng cô ấy có những kinh nghiệm tuổi thơ như thế. Tôi biết mẹ cô cả đời đã xoay quanh những người đàn ông, nhưng lại dùng chính mình để bảo bọc cho đứa con. Vì sao bà không phát hiện ra điều này?

Hạ Âu giỏi nguỵ trang quá. Tôi quá quen với đôi mắt phẳng như mặt nước giếng thơi của cô.

\”- Khi em 13 tuổi, mẹ làm tình nhân cho một người đàn ông, một người đàn ông cực kỳ giàu có. Trong chớp mắt, em và mẹ đổi đời, mẹ con em trở thành những người thượng lưu của xã hội. Em có thể học ở trường tốt nhất, ăn những món cao lương mĩ vị, mà người đàn ông đó chưa bao giờ động tay vào em. Ông ta thật sự bận rộn tới mức rất ít khi đến nhà em. Em đã từng tưởng đây là hạnh phúc nhất đời. Khi em lên lớp 10, một hôm tan học ông ta đến trường đón em, nói chở em đi ăn trưa, mẹ em đang chờ ở đó. Em không nghi ngờ gì nên leo lên xe đi cùng ông ta. Ông ta để tài xế chở đến một nơi hoang vắng rồi cưỡng hiếp em ngay trước mặt thằng tài xế. Lúc đó em tưởng em đã chết rồi. Nhưng khi ông ta phát hiện ra em không còn trinh, rất tức giận. Ông ta bảo đã chờ bao nhiêu năm rồi, rốt cục không ngờ em lại đĩ điếm sớm thế. Ông ta bắt đầu chửi mắng, chửi mẹ em, nói mẹ em làm đĩ, còn em là con đĩ non. Lúc đó em không kìm được, đã đánh ông ta một cái.\”

\”Không nói anh cũng biết, em bị ông ta đánh đập bầm dập. Ông ta không mang mẹ em ra để doạ nạt em, ông ta chẳng nói chẳng rằng, coi như chưa hề xảy ra chuyện gì và mang em trả về nhà. Em biết, nếu em chỉ nói ra một tiếng, mẹ em sẽ mất tất cả. Mà em cũng đã không còn muốn giãy giụa nữa, em dường như tin lời của bọn đàn ông – em là một con đĩ, em bẩm sinh đã đi quyến rũ đàn ông, em là một con đàn bà hư hỏng không còn gì để nói. Đêm ấy em không về nhà, đêm ấy em đã gặp anh. Em cũng không biết em đã đi vào quán Bar đó như thế nào nữa, nhưng giây phút bước vào đó, em thật sự thèm đi kiếm khách, giây phút đó em đã chết một nửa con người rồi. Vì sao em lại chọn anh ư? Vì trong cả đám đàn ông đó, anh là người duy nhất không ôm gái.\”

Tôi nhớ lại đêm đầu tiên gặp Hạ Âu, lần đầu tiên, cái nét thơ ngây tràn trề của một cô bé.

\”- Và sau đó em bắt đầu đón khách?\” – Tôi hỏi.

\”- Không, anh là khách duy nhất chơi em. Anh có tin không?\” – Cô hỏi.

Tôi không do dự gật đầu. 16-17 tuổi, các cô thường hay xúc động và manh động, sau đó sợ hãi, các cô sẽ suy nghĩ. Cái này thì tôi hiểu.

\”- Anh có biết vì sao em không tiếp khách không? Vì cách mà anh đối xử với em. Anh không e dè gì bảo em là đồ đĩ, anh cũng không ngượng ngùng gì mà đã thể hiện toàn bộ thú tính của anh trên cơ thể em, rồi sau đó, anh vứt vào mặt em 500, đến một phút chợp mắt nghỉ ngơi cũng không phép cho em, và vứt em ra khỏi nhà anh. Khi ấy, tay em cầm 500 vừa tự kiếm được, em phát hiện thấy em đứng ngoài đường như một con chó hoang.\”

Nghe Hạ Âu kể chuyện cũ, tôi ngượng ngùng quá, dù không biết thì không có tội. Người tôi yêu, đang kể việc tôi chơi đĩ, chuyện của vài năm trước.

\”- Sau đó, có lẽ anh cũng đoán được phần nào. Người đàn ông đó không buông tha cho mẹ em. Em nghĩ có lẽ là vì em. Ba năm trước, người đàn ông mà anh gặp ở cổng trường em, đó là tay lái xe của ông ta. Cho đến ngày em gặp anh! Em nghĩ em chưa hề lừa dối anh lần nào, ít nhất, em cũng mới chỉ là gái bao của một người khách làng chơi duy nhất là anh mà thôi.\”

Tôi trầm ngâm hồi lâu, đầu óc trì đốn, tôi nhìn người con gái ngồi trước mặt tôi, người không phải là đĩ nhưng lại là đĩ, tôi đang nghĩ gì. – \”Ông ta… có phải là rất thích cấu véo eo đàn bà?\”

Hạ Âu gật đầu.

nghĩa là, sau khi mẹ chết, sau khi đã đính ước trọn đời cùng tôi, cô ta đã phản bội, với thằng khốn nạn ấy.

\”- Vì sao không tránh xa thằng đó ra. Nó đã không có cớ gì uy hiếp em nữa?\”

\”- Bởi vì…ông ta có một lý do để bắt em phải làm ông ta thoả mãn!\”

\”- Là gì?\”

\”- Em không thể nói với anh\” – cô ta tuyệt vọng.

Tôi trợn mắt nhìn cô ta, tôi muốn giết người, chém chết tất cả đàn ông đã bức nhục Hạ Âu, chém chết cả Hạ Âu.

Nhưng mà tôi yêu cô ấy.

Tôi nhượng bộ. Cô ấy đã chịu đựng đủ rồi. Tôi ôm lấy cô – \”Thôi, em , tất cả đã qua rồi, may vẫn còn em là của anh, anh sẽ không đi so tính thiệt hơn, nhưng em đừng gặp người đàn ông nào khác nữa…\”

Tôi cứ nghĩ Hạ Âu sẽ cảm động và chúi vào vầng ngực tôi khóc nức nở, cảm kích bởi tôi đã dành tất cả bao dung và thấu hiểu cho em, và em sẽ vứt bỏ quá khứ, cùng tôi đi về phía trước. Nhưng những cảm giác tốt đẹp của tôi chưa kịp bày tỏ hết, đã nghe thấy Hạ Âu nói với giọng quả quyết:

\”- Nếu ông ta tìm em, em cũng vẫn sẽ đi!\”